Trương Nhân Tuấn
Ngày “độc lập 2 tháng 9” nên dẹp bỏ. Lý do? Vì dân tộc Việt Nam đã có bản Tuyên ngôn độc lập từ ngàn năm trước rồi. Nước Việt Nam đã hiện hữu và đã độc lập hơn ngàn năm nay rồi.
Trước kia là ông Nguyễn Phú Trọng, nay là ông Tô Lâm. Hai ông này đã ban hành các văn bản mà trong đó người ta thấy được nội dung “mừng 80 năm ngày khai sinh đất nước”. Ngày khai sinh đất nước đó là ngày 2 tháng 9 năm 1945 và đất nước đó là “đất nước của bác Hồ”.
Nước Việt Nam là của dân tộc Việt Nam. Nước này đã hiện hữu, đã độc lập hơn ngàn năm rồi. Dân tộc Việt Nam đã có bản Tuyên ngôn độc lập hơn ngàn năm nay rồi. Dân tộc Việt Nam không cần một bản tuyên ngôn độc lập mới. Vì nó dư thừa, vừa không đúng với thực tế lịch sử, lại vừa gây chia rẽ dân tộc.
Bản Tuyên ngôn độc lập của dân tộc Việt Nam mang tên là “Nam quốc sơn hà”. Bản Tuyên ngôn ngắn gọn, lời lẽ hào hùng, ý chí quyết liệt. Là một bài thơ “thất ngôn tứ tuyệt”, được sáng tác trong bối cảnh dân tộc Việt Nam đang mở cuộc kháng chiến chống quân Tống xâm lược lần một (năm 981):
Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên phận định tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư
Ý nghĩa bản Tuyên ngôn qua từng câu thơ:
Câu 1: Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Nam quốc sơn hà: Sông núi nước Nam. Nam đế cư: Vua nước Nam ở.
“Sông núi nước Nam” là lãnh thổ của người Việt Nam. Người cai trị lãnh thổ đó là “vua nước Nam”. Câu này khẳng định chủ quyền về lãnh thổ của dân tộc Việt Nam. Nước Nam do vua nước Nam trị vì, phân biệt lãnh thổ phương Bắc với hoàng đế phương Bắc.
Câu này nói rõ sự khác biệt về lãnh thổ “nước sông không phạm tới nước giếng” giữa hai dân tộc Hán ở phương Bắc và Việt ở phương Nam.
Câu 2: Tiệt nhiên phận định tại thiên thư
Tiệt nhiên có nghĩa là rõ ràng, dứt khoát. Phận định: Số phận đã được xác định, phận sự đã được xác định. Tại thiên thư: Ở sách trời
Câu này nhấn mạnh tính chính danh của quyền lực và tính thiêng liêng của chủ quyền. Nước Nam có chủ quyền, có lãnh thổ riêng và việc này đã được “sách trời” ghi nhận và xác định.
“Sách trời” ở đây mang ý nghĩa là ý chí của tạo hóa, là chân lý tối cao, không thể thay đổi. Điều này làm cho sự tồn tại độc lập của Việt Nam trở nên bất khả xâm phạm.
Câu 3: Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Như hà: Cớ sao, vì sao. Nghịch lỗ: Giặc Tống. Lai xâm phạm: Đến xâm phạm
Câu này là một lời chất vấn đanh thép. “Nghịch lỗ” là cách gọi khinh miệt, thể hiện thái độ căm phẫn trước hành động xâm lược. Câu thơ, thực tế là một câu hỏi: Tại sao quân xâm lược lại dám vi phạm một điều đã được trời định? Đây không chỉ là một câu hỏi tu từ, mà còn là lời thách thức trực diện đối với kẻ thù.
Câu 4: Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư
Nhữ đẳng: Bọn bay, chúng bay. Hành khan: Sẽ thấy, hãy xem. Thủ bại hư: Phải chuốc lấy thất bại, bị đánh cho tan nát.
Đây là lời tuyên bố đanh thép và là lời cảnh cáo cuối cùng. “Bọn bay” (quân Tống) sẽ sớm phải nhận lấy thất bại thảm hại.
Câu thơ khẳng định niềm tin mãnh liệt vào chiến thắng của quân và dân ta, đồng thời dự báo trước kết cục bi thảm của kẻ xâm lược.
Bài “Tuyên ngôn” ngắn gọn nhưng lời lẽ rõ rệt và đanh thép, khẳng định một ý chí hào hùng “lãnh thổ của nước Nam là của vua nước Nam”.
Các sử gia Việt Nam bao nhiêu thế hệ đều nhìn nhận rằng bài thơ này là bản “tuyên ngôn độc lập đầu tiên” của Việt Nam. Bài thơ ra đời trong hoàn cảnh đất nước đang bị giặc Tống phương Bắc xâm lăng. Mục tiêu bài thơ là vận động toàn dân chống giặc, giữ vững cõi bờ.
Bời thơ này hầu như người Việt nào cũng thuộc. Lời lẽ hùng tráng, hào khí ngất trời, vừa ngắn gọn, vừa dễ hiểu.
Tuyên ngôn độc lập 2-9 của ông Hồ, các việc “bài phong đả thực”, “đánh Pháp, đuổi Nhật, chạy đua với Đồng minh” để “cướp chính quyền” giành độc lập đều là chuyện bịa đặt.
Không hề có vụ “đánh Pháp” vì Pháp đã bị Nhật đuổi đi. Cũng không có vụ “đuổi Nhật”, vì quân Nhật đầu hàng Đồng minh. Cũng không hề có vụ “chạy đua với Đồng minh” để “giành chính quyền” mà chỉ có vụ Đồng minh vô tới đâu Việt minh chạy tới đó.
Lời lẽ ý tứ trong bản văn của ông Hồ lại còn cóp nhặt từ bản tuyên ngôn độc lập của Mỹ.
Ngay ở văn từ của một bản Tuyên ngôn độc lập mà còn dựa dẫm ý tứ vào ngoại bang thì đó là một nền độc lập thực sự à?
Tổ tiên người Việt đã giành độc lập từ tay giặc Tàu từ ngàn năm trước.
Không hề có chuyện ông Hồ và Việt Minh giành độc lập ngày 2-9-1945.
Ngày “độc lập 2 tháng 9” nên dẹp bỏ./.