Ân xá Quốc tế phẫn nộ khi thi thể TNLT Đào Quang Thực không được mang về quê an táng

Đài Á Châu Tự Do| Ông Nguyễn Trường Sơn, người thực hiện chiến dịch cho tổ chức Ân xá Quốc tế ở hai nước Campuchia và Việt Nam bày tỏ sự đau buồn và bàng hoàng về cái chết của Tù nhân lương tâm Đào Quang Thực vào sáng 10-12-2019 khi đang thụ án tù. Ông Sơn khẳng định việc không cho người nhà nhận thi thể ông Thực về quê an táng theo truyền thống của người Việt là việc làm trái đạo đức. “Chúng tôi cũng nhận được tin là hiện nay gia đình đang cố gắng nhận lại thi thể của tù nhân lương tâm Đào Quang Thực và mong muốn an táng ông ở quê nhà. Tuy nhiên trại giam nhất quyết không đồng ý và muốn chôn cất ông tại trong trại giam, theo chúng tôi đây là việc làm hết sức trái đạo đức và nó trái với cả đạo đức không chỉ của người Việt Nam mà còn là đối với bất cứ một nền đạo đức nào khác trên thế giới. Điều đó là điều không thể chấp nhận được! Ông Đào Quang Thực đã qua đời điều đó cũng có nghĩa là ông không phải chịu bất cứ cái sự quản chế nào của Nhà nước nữa và gia đình ông xứng đáng được nhận thi thể của ông để lo liệu thủ tục mai táng theo truyền thống của người Việt Nam. Chúng tôi hết sức phẫn nộ khi chúng tôi biết được cái tin là trại giam không đồng ý với chuyện này và chúng tôi kêu gọi chính quyền Việt Nam ngay lập tức can thiệp, ép buộc trại giam này phải trả lại thi thể ông Đào Quang thực cho gia đình ông.” Theo Điều 56 của Luật Thi Hành Án Hình Sự năm 2019 thì khi tù nhân qua đời trong trại giam hay cơ sở khám chữa bệnh trong thời gian thi hành án mà “thân nhân của người chết có đơn đề nghị thì bàn giao tử thi đó cho họ” tuy nhiên luật này cũng nói người thân không được nhận thi thể trong trường hợp “có căn cứ cho rằng việc đó ảnh hưởng đến an ninh trật tự và vệ sinh môi trường.” Chúng tôi gọi điện cho các số điện thoại của Trại giam số 6 Thanh Chương - Nghệ An để hỏi về việc người nhà ông Đào Quang Thực xin nhận thi thể ông về an táng thì bị cho là ảnh hưởng đến an ninh trật tự hay vệ sinh môi trường như thế nào, tuy nhiên không thể liên lạc được. Tổ chức Ân xá Quốc tế hôm 13 tháng 5 năm nay công bố bản danh sách gồm 128 tù nhân lương tâm hiện đang bị chính quyền Việt Nam cầm giữ trong đó có ông Đào Quang Thực. \Theo báo cáo này, ngày càng có nhiều người bị kết án tù ở Việt Nam vì bày tỏ quan điểm bất đồng trên các trang mạng xã hội từ khi luật An ninh mạng có hiệu lực hồi đầu năm 2019.    
......

China, mối đe dọa tiềm tàng – Một sự thật khó nghe

Tổng thư ký NATO Jens Stoltenberg: „China có thể là một mối đe dọa". Tho Nguyen| Hội nghị thượng đỉnh NATO hôm 4.12 tại Anh đã tuyên bố coi „China có thể là một mối đe dọa“ cho họ trong tương lai. NATO là khối hiệp ước quân sự của 30 nước Phương Tây giàu có, với gần 1 tỷ dân có mức sống cao nhất thế giới. NATO đươc sinh ra từ 1949 để chống lại khối XHCN do Liên Xô đứng đầu. Sau khi khối Warzawa giải tán 1992, NATO chỉ còn coi Nga và "Chủ nghĩa Khủng bố quốc tế“ (Islam cuồng tín) là mối đe dọa. Các cường quốc khác ngoài NATO như Nhật, Úc, Ấn Độ cũng bắt đầu coi China là mối đe dọa tiềm tàng. Người ta đã nhìn thấy con quái vật lù lù đi tới, tuy khá muộn. Tuyên bố chung Nato không nói thẳng thừng về “Kẻ thù mới China“, mặc dù trong tranh luận, vấn đề này được quan tâm cao nhất. Một lý do cho sự né tránh này là NATO chia rẽ chưa từng có. Vai trò lãnh đạo của nước Mỹ đang muốn Great Again đã biến mất. Trump đã biến USA thành một kẻ sẵn sàng chạy làng, bỏ mặc đồng minh. Thổ Nhĩ Kỳ thì gần như một cầu thủ cá độ cho Nga. Tổng thống Macron coi NATO là „Chết não“. Nguyên nhân khác của sự e dè này là: Tất cả các nước đều muốn giữ cửa sau để còn làm ăn với Bắc Kinh. Tàu sân bay thứ hai đóng tại nhà máy đóng tàu Đai Liên. Bên trái là tàu Liêu-Ninh, cải tiến từ tàu Variag mua lại của Liên Xô cũ. Rõ ràng China đã trở thành hiểm họa khó xử cho nhân loại. Khó xử vì nó vừa là một kẻ phá hoại hàng đầu, vừa là một đối tác kinh tế đáng gờm. Trong khi Nga chỉ có tài nguyên để đổi chác, lại là kẻ thù lâu nay của NATO, thì China có khá nhiều linh vực để hợp tác. Thậm chí một số thành viên NATO như Balan, Hung, Tiệp đang có xu hướng học tập China dưới chiêu bài: “Dân chủ phi tự do”. Do vậy NATO bề ngoài vẫn chĩa mũi dùi vào Nga. China chỉ bị coi là “có thể”, mặc dù nguy hiểm hơn Nga. Xe điện bánh lốp chạy trên đường nhựa có gắn cảm biến từ, tốc độ 70km/h, chở được 300 khách, không cần người lái. Khó xử nữa vì mô hình China đang nằm ngoài khuôn khổ của mọi lý luận kinh tế xã hội. Đã không biết bao lần các học giả phương tây phán đoán về sự sụp đổ của đồng Yuan, về nổ bong bóng bất động sản, về suy thoái kinh tế của China. Không ít báo viết về sự sụp đổ của đế chế này. Nhưng tất cả điều đó vẫn không xảy ra - It nhất là cho đến hôm nay. Hơn 200 triệu camera, kể cả 3D và hồng ngoại, lắp khắp mọi nơi để bảo vệ chế độ toàn trị. Mọi khuôn mặt đều bị nhận diện, mọi công dân đều bị theo dõi và cho điểm. Nền kinh tế China không còn là XHCN là điều chắc chắn 100%. Nhưng nó cũng không hoạt động theo các quy luật của CNTB tự do, nơi mà chính phủ không được can thiệp vào các doanh nghiệp, vào chính sách tiền tệ, nơi mà chính phủ luôn bị kiểm soát bởi quốc hội và phe đối lập. Chỉ kể từ Obama đến Trump, nước Mỹ hùng mạnh đã ít nhất là 4 lần suýt phải hoặc đã phải tạm đóng cửa chính phủ vì ngân sách thu chi không cân đối được, khiến quốc hội khóa. Bắc Kinh có thể cũng đã trải qua những giây phút hiểm ngèo như vậy, nhưng chế độ toàn trị vận hành theo kiểu khác. Trong khi Trump phải dùng tweet để chửi khéo Jerome Powell, chủ tịch FED, vì không chịu sự chỉ đạo của Tổng thống[1], thì Tập đã thoải mái sai ngân hàng trung ương China hạ giá đồng Yuan để chơi lại Mỹ trong chiến tranh thương mại. Đó là những khác biệt về mô hình, khiến phương Tây bí về lý luân để tìm chỗ yếu của con quái vật. Nhưng nguyên nhân quan trọng nhất khiến phương tây khó xử với China chính là sự bất đồng trong các nước xưa nay vẫn tự coi mình là “Thành trì của thế giới tự do”. NATO không còn là một cộng đồng chia sẻ giá trị về tự do dân chủ như thời kỳ chiến tranh lạnh nữa. Mâu thuẩn trong nội bộ đã tặng Băc Kinh nhiều chỗ chen chân. Một ví dụ điển hình là viêc Mỹ muốn đồng minh lọai Huawei ra khỏi cuộc chơi 5G. Nhưng nhiều nước như Anh, Đức hay Italia vẫn tìm cách để cửa cho Huawei. Tôi có hỏi một chuyên gia Telecom Đức: -Sao chính phủ lại có thể nhẹ dạ như vậy? Trả lời: -Làm kinh tế, đừng để mình chỉ phụ thuộc vào một gã chào hàng. Huawei hiện là một trong 5-6 hãng lớn lớn có khả năng cung cấp hạ tầng 5G. Nếu nghe lời Mỹ thì chỉ còn mua của mấy hãng Mỹ, Cisco hay Qualcom làm gì có giá cạnh tranh. Nokia hay Ericsson thì năng lực nhỏ, khó đáp ứng được thị trường Đức. - Nhưng mà USA dù có đắt thì vẫn hơn là China chứ, nhất là vấn đề an toàn thông tin – Tôi nói - Đó là ông nghĩ vậy chứ Mỹ giờ đây đâu có coi ai là bạn. China có nghe lén ở Đức hay không thì chưa biết, nhưng Mỹ nghe lén tùm lum hết cả. Edward Snowden có khai vụ NSA nghe lén điện thoại của bà Merkel chục năm liền đó thôi. Ai nghe lén cứ nghe, ai chống cứ chặn! Tức như bị bò đá! Nam Hàn mới đây muốn tăng cường hợp tác quân sự với China vì sợ Mỹ sẽ rút quân đồn trú sau vụ cãi cọ về 5 tỷ USD mà Mỹ đòi. Tập vỗ tay Thank You! Mỹ đơn phương rút khỏi thỏa thuận hạt nhân với Iran, trong khi Anh, Pháp, Đức vẫn muốn dùng nó để kiểm soát Iran. Nếu Teheran nổi khùng, Châu Âu nằm trong tầm tên lửa, còn Mỹ thì không. Do vậy họ tìm tiếng nói ủng hộ của China và Nga là các bên ký hiệp đinh. Chỉ đơn cử vài ví dụ về sự nghi kị đang tràn lan ở phương Tây. Lòng tin tan vỡ đang tạo cơ hội cho China. Khi tôi viết bài „Những lá phiếu“ để nêu một cách nhìn thực tế về những gì đang diễn ra ở HongKong, khuyên mọi người chớ ảo tưởng, cũng như đừng bi quan về thất bại của chú “Châu chấu đá voi”, https://www.facebook.com/tho.nguyen.9231/posts/3526119620739419 một số người nhảy vào phê phán tôi “làm nhụt chí người khác”, ca ngợi China. Trong các bài đã viết về China, mặc dù luôn vạch trần bản chất phát xít của “CNXH mang mầu sắc Trung Quốc”, nêu rõ tội ác của giới cầm quyền Bắc Kinh trong đối nội cũng như đối ngoại, tôi chưa bao giờ tìm cách tạo ra ảo tưởng: China chẳng có gì là đáng sợ cả, đó chỉ là cái xác không hồn. Viết như vậy chỉ thỏa mãn sự tự sướng của một bộ phận nhỏ người đọc, nhưng sẽ là vô trách nhiệm. Muốn hiểu được mối hiểm họa, người ta phải biết: China hiện đang ở đâu. 1-Về kinh tế, không ai có thể chối cãi rằng China đã trở thành một nước công nghiệp, có thu nhập đầu người 10.000 USD/năm. Với sản lượng xuất khẩu 1.200 tỷ USD/năm, China đã chiếm chức quán quân xuất khẩu của Đức. Nền kinh tế này có thể cung cấp cho toàn thế giới từ cái kim khâu đến tàu hỏa cao tốc nên được gọi là “Công xưởng của thế giới”. GDP thực tế của China 2018 là 14.000 tỷ USD, đứng sau EU 17.000 tỷ và USA 21.000 tỷ. (Quê Choa 230 tỷ) Để hiễu rõ về GDP thực tế (nominal) và GDP theo sức mua (PPP), các bạn có thể đọc ở bài “Những con số”. https://www.facebook.com/tho.nguyen.9231/posts/2463365537014838 2-Về khoa học kỹ thuât: China không chỉ một nước công nghiệp bình thường như Nam Hàn, Tiệp hay Hungary, mà đã là một cường quốc hạt nhân với một kho bom khổng lồ, một cường quốc vũ trụ với việc đưa phi thuyền hạ xuống phía sau của mặt trăng. Khi họ khai trương Tàu sân bay Liêu Ninh, mọi người tiên đoán rằng phải mất 10 năm nữa, họ mới làm chủ được kỹ thuật phóng và phanh máy bay. Hiện nay họ đã làm chủ kỹ thuật này và chiếc tàu sân bay thứ hai đã đóng xong. Dự tính đến 2023, tàu sân bay thứ ba xuất xưởng sẽ đưa China thành cường quốc biển thứ nhì, sau Mỹ. Trong số 20 công ty WEB lớn nhất thế giới, 11 là của Mỹ và 9 là của China. Trong số 260 doanh nghiệp công nghệ giá trị trên 1 tỷ USD, gần phân nửa (125) là của Mỹ, 77 của China, còn châu Âu chỉ có khoảng 30 [2]. Trong số các công ty đếm trên đầu ngón tay có thể cung cấp công nghệ 5G toàn cầu, Hua Wei và ZTE chiếm 2 ghế. Sau nhiều năm phát triển công nghiệp tràn lan, China đã bắt đầu chú ý đến các giải pháp môi trường, đóng cửa các xí nghiệp gây ô nhiễm. Họ đang dẫn đầu về số xe ô-tô điện lưu hành. Tuần qua họ đã cho chạy thử một loại tàu điện bánh lốp, nạp điện qua cảm ứng từ trên mặt đường nhựa, chở 300 khách mà không cần người lái. Tàu điện chạy 70km/h này được coi là đột phá trong Trí tuệ nhân tạo (AI)và sẽ được sử dụng tại giải bóng đá thế giới tại Qatar 2022.[3] Trong khi các chế độ dân chủ tôn trọng quyền riêng tư cá nhân nên cấm việc sử dụng dữ liệu công dân trong các ứng dụng Big Data thì China đã sử dụng tràn lan công nghệ này để theo dõi và khống chế công dân. Nhờ vậy mà công nghê Big Data và AI của họ đã qua măt EU, chỉ đứng sau Mỹ. Bảo vệ đạo đức và nhân phẩm ở xứ văn minh nghiêm cấm các nghiên cứu về tế bào gốc nhằm chế các nội tạng nhân tạo. Nhưng tháng 11.2018, Giáo sư He Jiankui ở Thẩm Quyến đã bất chấp tất cả, tuyên bố tạo ra 2 thai nhi gái. Cả thế giới giận dữ. Köln 8.12.2019 (Còn tiếp) Ai khó chịu hãy ráng chờ! [1] https://twitter.com/realdonaldtr…/status/1174388901806362624 [2] http://vi.rfi.fr/…/20180928-trung-quoc-%E2%80%93-hoa-ky-mot… [3]https://www.t-online.de/…/diese-strassenbahn-braucht-keinen…  
......

Dân biểu Châu Âu chỉ trích Việt Nam khi thảo luận việc phê chuẩn EVFTA

Hình minh họa. Dân biểu Maria Arena (trái) và Dân biểu Saskia Bricmont (phải) Ỷ Lan - RFA| Trong ba ngày 2, 3 và 4 tháng 12 vừa qua Quốc hội Châu Âu đã khẩn trương họp bàn và thảo luận việc đặt bút phê chuẩn hiệp ước Tự do Mậu dịch Liên Âu-Việt Nam (EVFTA) được ký kết tại Hà Nội cuối tháng 6 năm nay. Ba cơ cấu quan trọng của Quốc hội Châu Âu đã họp bàn. Gồm có Uỷ ban Thương mại Quốc tế (INTA), và Phân ban Nhân quyền Quốc hội (DROI)  họp suốt hai ngày 2 và 3 tháng 12, và Uỷ ban Đối ngoại của Quốc hội họp ngày 4 tháng 12. Cạnh ba cơ cấu này, hai tổ chức phi chính phủ là Uỷ ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam (VCHR), và Đoàn kết Thiên Chúa Giáo Năm Châu (CSW) tổ chức Hội nghị “Nhân quyền & Tự do Mậu dịch Liên Âu-Việt Nam” cũng trong khuôn viên Quốc hội. Một Hội nghị khép kín dành riêng cho các vị Dân biểu và quan chức Liên Âu để trình bày quan điểm của xã hội dân sự đối với Hiệp ước. Hai vấn đề nổi cộm tại cuộc họp của Phân ban Nhân quyền Quốc hội Châu Âu là bộ Luật Lao động sửa đổi vừa được Hà Nội thông qua cuối tháng 11, và đặc biệt, việc bắt giam ông Phạm Chí Dũng tại Sài Gòn hôm 21 tháng 11. Bà Maria Arena, Chủ tịch Phân ban Nhân quyền Quốc hội, mở đầu cuộc thảo luận bằng một thông tin. Bà nói: “Nhân danh Chủ tịch Phân ban Nhân quyền, tôi có bổn phận chia sẻ các thông tin gửi đến tôi về hiện trạng nhân quyền tại Việt Nam, đặc biệt về tình trạng những người hoạt động bảo vệ nhân quyền tại Việt Nam. Tôi cần thông báo để quý vị biết rằng ông Phạm Chí Dũng, nhà báo độc lập, bị bắt tại thành phố Hồ Chí Minh hôm 21 tháng 11 vừa qua. Đài Quan sát Nhân quyền đã tung lời kêu gọi khẩn – nhất là lời kêu gọi này được báo New York Times chuyển đi. Hôm 10 tháng 11 ông Dũng gửi một Kiến nghị đến các thành viên Quốc hội Châu Âu, yêu cầu « hoãn » phê chuẩn Hiệp ước Tự do Mậu dịch với Việt Nam khi chính quyền Việt Nam chưa có những cải thiện nhân quyền quan trọng.” “Ông Dũng không là trường hợp độc nhất. Rất nhiều các nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền cũng bị bắt vì họ là những người đối thoại với Liên Âu về hai hiệp ước mậu dịch và đầu tư. Ấy chỉ vì họ là thành viên xã hội dân sự, và họ tham gia thảo luận về các hiệp ước EVFTA và IPA”. Dân biểu Bernard Guetta thuộc Đảng Tân Tiến, Pháp, liền cất lời đề nghị: “Yêu cầu bà Chủ tịch viết thư gửi đến tất cả đại diện các Nhóm chính trị tại Quốc hội về việc ông Phạm Chí Dũng bị bắt vừa qua, cùng với những nhà bất đồng chính kiến khác, để tất cả mọi Dân biểu được thông tin về những vi phạm nhân quyền mới”. Hình minh họa. Cao ủy Thương mại EU Cecilia Malmstrom (trái), Bộ trưởng Môi trường kinh doanh, Thương mại và Doanh nghiệp Stefan Radu Oprea (giữa) và Bộ trưởng Công thương Trần Tuấn Anh chụp hình sau lễ ký EVFTA ở Hà Nội hôm 30/6/2019 AFP Bà Arena đồng ý và hứa sẽ viết ngay thư gửi đi trong cùng ngày. Dân biểu Raphael Glucskmann, Phó chủ tịch Phân ban Nhân quyền, thuộc Đảng Xã hội Dân chủ, nhấn mạnh bổn phận của Phân ban Nhân quyền, ông nói : “Chúng ta buộc phải nhận định rằng, vào lúc chúng ta thảo luận, nhà cầm quyền Việt Nam bắt những người can dự trong tiến trình thảo luận với Liên Âu. Triệu chứng này rất xấu, cho chúng ta thấy điều chúng ta hoài nghi là đúng, và chúng ta cần đặt những điều kiện mạnh mẽ để có thể chấp nhận phê chuẩn Hiệp ước hay không. Chúng ta thuộc Uỷ ban Nhân quyền, bổn phận chúng ta là gửi đi một thông điệp rõ ràng, rằng trong khi chúng ta đang thảo luận về hiệp ước, thì Việt Nam lại tiếp tục cư xử như bạo chúa (despote) đối với giới bất đồng chính kiến”. Phê bình Luật Lao động vừa được Hà Nội thông qua, nữ Dân biểu Irina Von Weise thuộc Đảng Tân Tiến, Đức, nói : “Quý vị nhắc đến Bộ Luật Lao động sửa đổi mà Tổ chức Lao động Thế giới tỏ ý hoan nghênh. Nhưng tôi thì quan tâm đến những điều sửa đổi chẳng thiết thực như chúng ta mong. Điều 172 nói rằng công đoàn do công nhân thiết lập chỉ hợp pháp nếu chịu gia nhập Tổng Công đoàn Lao động Việt Nam, hoặc chịu đăng ký với nhà cầm quyền. Chúng ta cần nêu câu hỏi về sự độc lập thực sự của loại công đoàn như thế. Ngoài ra, Luật Lao động được thông qua hôm 20 tháng 11, thì một ngày sau, ngày 21 tháng 11 Phạm Chí Dũng bị bắt. Ông không là người duy nhất bị bắt. Theo báo cáo của các tổ chức Phi chính phủ, mà còn có 10  nhà bất đồng chính kiến khác bị bắt hay bị xử án giữa thời gian từ ngày 5 đến ngày 28 tháng 11, bốn trong số người này bị bắt sau khi Luật Lao động thông qua.” “Điều này báo hiệu rằng, trong mọi trường hợp, Việt Nam chẳng chú ý gì đến những thúc ép nhân quyền của Liên Âu. Tôi nghĩ rằng chúng ta cần suy nghĩ bằng cách nào chúng ta có thể áp lực nhà cầm quyền Việt Nam. Nhóm chính trị chúng tôi sẽ thảo luận việc này để lấy quyết định phê chuẩn hay không hiệp ước EVFTA”. Dân biểu Reinhard Butikofer thuộc Đảng Xanh nêu rõ lập trường của Đảng ông về việc phê chuẩn hiệp ước : “Tôi xin phép phát biểu nhân danh nhóm Đảng Xanh. Chúng tôi không đồng ý cho việc phê chuẩn Hiệp ước EVFTA vào lúc Việt nam đang mở cuộc đàn áp những nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền. Chúng tôi nghĩ rằng Quốc hội Châu Âu nên lấy quyết định minh bạch về những điều chúng ta thảo luận trước khi nghĩ đến việc phê chuẩn hiệp ước”. Kết thúc cuộc thảo luận, Phân ban Nhân quyền Quốc hội Châu Âu đã đồng thanh thông qua bản Ý kiến chung nêu cao các điều kiện yêu sách : Việt Nam phải sửa đổi Bộ Luật Hình sự, Luật Tôn giáo Tín ngưỡng, trả tự do cho các tù nhân chính trị trước khi Hiệp ước EVFTA được phê chuẩn. Bản Ý kiến sẽ được công bố trong hai ba ngày tới. Chúng tôi đã tìm gặp Nữ Dân biểu Saskia Bricmont, là Báo cáo viên cho Đảng Xanh về Hiệp ước EVFTA, để hỏi thăm kết quả cuộc thảo luận tại Uỷ ban Thương mại (INTA). Bà cho biết : “Đối với chúng tôi, ngay lúc này, chẳng bao giờ khác - chúng tôi phải áp lực Việt Nam cải thiện nhân quyền cụ thể. Tại cuộc thảo luận của Uỷ ban Thương mại Quốc tế, chúng tôi đưa ra năm điều cần sửa đổi để yêu sách nhà cầm quyền Việt Nam chấp thuận như một số trong những cải cách chủ yếu. Chúng tôi yêu cầu tạm ngưng án tử hình, trả tự do cho tù nhân chính trị, sửa đổi bộ Luật Hình sự và Luật An ninh Mạng.” “Cải tiến Luật Hình sự là điều tối quan trọng, vì hiện nay luật cho phép bắt và giam những ai biểu tỏ chính kiến bất đồng với chế độ. Đây là điều trái chống với các quyền tự do biểu đạt và quyền lập hội. Luật Lao động sửa đổi của Việt Nam thật vô nghĩa nếu công nhân không được tự do biểu đạt ý kiến họ. Đó là lý do vì sao cuộc bắt giam Phạm Chí Dũng là tín hiệu xấu, nhà cầm quyền Việt Nam dư biết rằng Liên Âu đang đòi hỏi sự thực thi quyền con người. Tôi không tin lắm Việt Nam chịu nỗ lực thay đổi tình hình nhân quyền”. Ỷ Lan: Nhân thể xin hỏi bà nghĩ sao lời ông Phạm Chí Dũng yêu cầu Liên Âu hoãn phê chuẩn hiệp ước EVFTA cho đến khi nào nhân quyền được cải thiện tại Việt Nam ? Saskia Bricmont : “Chúng tôi đã có một yêu sách hoãn phê chuẩn cho đến khi nào Việt Nam chịu thực thi nhân quyền. Đảng Xanh chúng tôi hoàn toàn đồng ý rằng, Liên Âu không nên phê chuẩn hiệp ước EVFTA cho đến khi nào có sự thực thi nhân quyền cụ thể trong thực tế”. Cuộc thảo luận về Hiệp ước EVFTA hết sức sôi nổi ít khi được thấy. Từ đó câu hỏi đặt ra, là : Phê chuẩn hay không phê chuẩn ?  Bao giờ ? Theo sự thăm dò của chúng tôi, thì vào tháng 2 năm tới, 2020, sẽ có khoá họp khoáng đại bàn cãi lần nữa để lấy quyết định phê chuẩn hay không.  
......

Vận xấu của Tập Cận Bình

Dân Tàu thích thịt heo. Năm ngoái họ đã làm thịt 694 triệu con, 1.4 tỷ người ăn 56 triệu tấn thịt lợn, bằng một nửa số thịt lợn cả thế giới đã ăn! Trong hình, một người bán thịt heo tại một chợ ở Bắc Kinh hôm 10 Tháng Bảy, 2019. (Hình: Nicolas Asfouri/AFP via Getty Images) Ngô Nhân Dụng| ‘…Để đối phó với tai nạn thịt heo tăng giá, Cộng Sản Trung Quốc đã phải cử một phó thủ tướng, Hồ Xuân Hoa đặc biệt phụ trách làm sao tăng số heo nuôi trong nước…’ Ông Tập Cận Bình không tin nghiệp báo hay số mệnh. Nếu tin thì ông đã không ra lệnh giết người một cách lạnh lùng như câu chuyện mới được hai tác giả Peter Mattis và Matthew Brazil kể trong cuốn sách về “Gián Điệp Trung Cộng” (Chinese Communist Espionage). Năm 2011, Trung Cộng bắt được một công chức bán tin mật cho tình báo Mỹ, CIA. Anh ta bị xử tử. Nhưng chưa đủ, Tập Cận Bình ra lệnh cho các công chức làm cùng một bộ vói anh ta phải ngồi coi ti vi chứng kiến cảnh hành quyết đang diễn ra. Và bà vợ anh, đang có thai, cũng bị giết. Ác không kém gì Kim Jong Un, đã giết những thủ hạ bị nghi phản bội bằng “khuyển quyết,” xua chó cắn đến chết. Những người như vậy chắc không tin có số mệnh và nghiệp báo, nhân quả. Năm nay vận số của Tập Cận Bình rất xấu. Người Trung Hoa tin rằng năm con heo là một năm phồn thịnh, an nhàn. Nhưng từ đầu năm đến nay Trung Cộng gặp không biết bao nhiêu là chuyện xui xẻo. Chiến tranh thương mại với Mỹ. Dân Hồng Kông nổi dậy. Mức tăng trưởng của Tổng Sản Lượng Nội Địa giảm trong khi lạm phát lên cao. Nhưng trong năm con heo, không gì làm cho Tập Cận Bình sợ bằng mối lo thịt heo tăng giá! Trên mặt kinh tế, tổng sản lượng nước Tàu chỉ tăng 6% trong quý thứ ba năm 2019, con số thấp nhất kẻ từ năm 1992 khi người ta bắt đầu ghi chép. Ba tháng cuối năm GDP có thể chỉ tăng dưới 6%. Những số thống kê này cũng không đáng tin. Giáo Sư Hướng Tùng Tộ (Xiang Song zuo, 向松祚), Đại Học Nhân Dân ở Bắc Kinh, đã đặt câu hỏi: Làm sao GDP tăng được 6% trong khi số thuế thu đã giảm 3% và tiền lời các xí nghiệp giảm 1.7%! Tháng Mười vừa qua, chỉ số giá hàng tiêu thụ (CPI) tăng 3.8%, cao nhất kể từ đầu năm 2012. Thủ phạm chính là giá thịt heo! Tháng Chín, giá đã tăng 70% trong 12 tháng. Tháng Mười, thịt heo tăng giá hơn 100% so với năm ngoái! Heo tăng giá khiến thịt bò, cừu, gà cũng tăng theo. Khi giá sinh hoạt tăng, một hậu quả là mãi lực của người tiêu thụ đi xuống. Người ta bớt mua sắm, đúng vào lúc ông Tập Cận Bình đang hô hào “tái cấu trúc” nền kinh tế. Kế hoạch của đảng là chuyển từ xuất cảng sang tiêu thụ trong nước. Bây giờ dân tiêu thụ phải giảm chi! Tất cả chỉ vì vận ông Tập rất xấu trong Năm Con Heo! Dân Tàu thích thịt heo. Năm ngoái họ đã làm thịt 694 triệu con, 1.4 tỷ người ăn 56 triệu tấn thịt lợn, bằng một nửa số thịt lợn cả thế giới đã ăn! Thời Mao Trạch Đông, dân thành thị được cung cấp theo tiêu chuẩn tối đa nửa ký thịt heo một tháng. Một dấu hiệu khiến Tập Cận Bình lo lắng là gần đây ở Nam Ninh, thủ phủ tỉnh Quảng Tây, chính quyền đã tái lập chế độ tem phiếu, hạn chế mỗi người được mua tối đa một ký thịt mỗi ngày theo giá chính thức! Mua hơn, trả giá chợ đen! Thịt heo lên giá vì bệnh “sốt Phi Châu” (African swine fever). Cho đến nay, một phần ba số heo nuôi trong nước Tàu đã chết vì bệnh. Đến cuối năm, trước Tết, cứ đà này heo sẽ chết một nửa. Người dân kết tội chính quyền Cộng Sản sai lầm. Khi bắt đầu cuộc chiến tranh thương mại với Mỹ, Tập Cận Bình đánh thuế nhập cảng trên thịt heo Mỹ. Không những thế, đánh cả vào thịt heo Canada vì vụ bắt giam bà Mạnh Vãn Chu, công ty Huawei. Số thịt heo nhập cảng thực ra không đáng kể. Nước Tàu chỉ mua ở ngoài số thịt bằng 3% số nuôi trong nước, chỉ có 1% mua từ Mỹ dù Mỹ là nước đứng đầu xuất cảng thịt heo. Nhưng chính quyền Trung Cộng lại bù lại số heo không mua từ Mỹ và Canada bằng cách cho nhập cảng heo mua của Nga. Bệnh sốt Phi Châu được khám phá lần đầu tiên vào Tháng Tám năm ngoái ở Trung Quốc là tại một trại nuôi heo gần biên giới Nga. Bệnh lan ra khắp 31 tỉnh trong lục địa, đã giết 200 triệu con heo. Nga với Trung Cộng mới khánh thành đường ống dẫn khí đốt dài 2,800 cây số từ Siberia qua nước Tàu. Nhập cảng hơi đốt thì vô hại, nhưng mua heo bệnh là chuyện khác! Người Trung Hoa biết Nga là  nước mà heo bị bệnh “sốt Phi Châu” nặng nhất thế giới. Đúng là cái số đen của Tập Cận Bình. Tập Cận Bình sanh năm Quý Tỵ, 1953. Nhờ các thầy tử vi coi giúp tại sao trong Năm Con Heo ông ta lại xui xẻo như vậy! Để đối phó với tai nạn thịt heo tăng giá, Cộng Sản Trung Quốc đã phải cử một phó thủ tướng, Hồ Xuân Hoa (Hu Chun Hua, 胡春華) đặc biệt phụ trách làm sao tăng số heo nuôi trong nước. Một biện pháp là bỏ qua những luật lệ bảo vệ môi trường để các nhà nuôi heo nhỏ đang bị cấm được hoạt động trở lại. Phải mất cả năm nuôi heo đủ lớn để làm thịt. Nhưng khi môi trường không được bảo vệ thì không biết hậu quả sẽ ra sao? Có thứ bệnh nào mới xuất hiện, không phải bệnh heo mà là bệnh cho con người, hay không? Ông Hồ Xuân Hoa nắm tỉnh Quảng Đông. Ngay trong tỉnh này, một lò heo tại thành phố Phật Sơn mới bị đưa lên đài ti vi sau khi các nhà báo đánh lừa họ, đem heo chết đến bán và họ ngang nhiên mua để “làm thịt!” Nhà nuôi heo Hiệp Nhất quận Nam Hải này đã từng được Bộ Nông nghiệp của ông Hồ Xuân Hoa ban khen là “Xí Nghiệp Nuôi Heo Gương Mẫu.” Các nhà báo đã quay phim cảnh gạ bán mỗi con heo chết 300 đồng nguyên ($43), rồi chứng kiến cảnh con heo được cạo lông, mổ bụng, đóng dấu “đã được thanh tra” rồi xẻ thịt đem ra chợ bán. Ra chợ, nhà báo giả dạng đến hỏi mua, anh bán thịt còn nói: Heo mới này! Sờ coi, còn nóng hổi! Với bao nhiêu luật lệ mà còn thấy cảnh đó, không biết khi nới lỏng luật lệ thì họ còn làm gì nữa! Khi ông hoàng đế đang gặp vận xui thì không đoán trước được! Ông Tập Cận Bình từng kẻ chuyện trước đây hon 40 năm, ông đi học ở tỉnh Thiểm Tây, ba tháng trời không được miếng thịt nào. Một bữa ông và mấy bạn cùng phòng vớ được một miếng thịt heo đông lạnh. Sướng quá, họ ăn ngay, khỏi cần nấu nướng! Có lẽ cái số ông dính líu đến thịt heo từ đó!   Ngô Nhân Dụng  
......

Viện Khổng Tử tuyên truyền ở các trường đại học Đức

Viện Khổng Tử tại Đại học Tự do Berlin (FU) là viện được thành lập đầu tiên ở Đức hồi năm 2006. Phot Courtesy Hôm 29/11/2019 báo Frankfurter Allgemeine, nhật báo lớn nhất nước Đức, đưa tin, lần đầu tiên Chính phủ Liên bang Đức xác nhận, đảng và nhà nước Trung Quốc có tác động đến các Viện Khổng Tử ở Đức. Các buổi tổ chức và nội dung giảng dạy cũng như tài liệu giảng dạy tại các Viện Khổng Tử ở Đức được chỉ đạo bởi Ban Tuyên giáo Trung ương của Đảng và Nhà nước Trung Quốc. Sự việc nêu trên đã được Chính phủ Liên bang Đức xác nhận khi trả lời chất vấn của đảng Dân chủ Tự do Đức (FDP). Và Đảng này yêu cầu chính phủ Đức phải có biện pháp. Như trong văn bản trả lời chất vấn được công bố hôm thứ Sáu 28/11/2019, Bộ Giáo dục và Nghiên cứu Liên bang Đức trình bày rằng, sự tác động của đảng và nhà nước có thể được suy ra từ sự liên kết chặt chẽ về tổ chức và tài chính của các Viện Khổng Tử với các cơ quan nhà nước Trung Quốc, đặc biệt là Tổ chức văn hóa Hán Biện, trực thuộc Ban Tuyên giáo Trung ương của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Tổng cộng có 19 Viện Khổng Tử ở Đức, hầu hết được đặt tại các trường đại học. Nó được lập ra để giới thiệu cho sinh viên Đức về ngôn ngữ và văn hóa Trung Quốc. Các viện đầu tiên được thành lập vào năm 2006 tại Đại học Tự do Berlin (FU) và Đại học ở Erlangen-Nürnberg. Một buổi thuyết trình tại Viện Khổng Tử ở TP Frankfurt am Main. Photo Courtesy “Đằng sau những nghi thức uống trà và các khóa học ngôn ngữ, tưởng chừng như vô hại, là ẩn nắp sự tuyên truyền lạnh lùng của một chế độ độc tài. Cái đó không được phép tồn tại trong các trường đại học của chúng ta“, chuyên gia giáo dục Jens Brandenburg của khối đảng FDP phát biểu hôm thứ Sáu. Nghị sĩ Brandenburg (33 tuổi) yêu cầu: “Các trường đại học, các bang và các địa phương của Đức nên cắt nguồn cung cấp tiền cho các Viện Khổng Tử và chấm dứt hợp tác với nó.” Thay vào đó, nghị sĩ Brandenburg đề xuất yểm trợ mạnh mẽ hơn so với hiện nay cho các nhà khoa học, nghệ sĩ và nhà hoạt động nhân quyền, mà họ đang bị truy bức tại Trung Quốc. Nghị sĩ Kai Gehring, Phát ngôn viên của đảng Xanh về chính sách đại học, cũng lên tiếng hôm thứ Sáu yêu cầu “quan sát nghiêm trọng” các viện Khổng Tử này. Hôm thứ Sáu, tờ Bild, nhật báo có nhiều độc giả nhất nước Đức, đã giật hàng tít “Trung Quốc do thám sinh viên Đức?” Và đảng Dân chủ tự do Đức (FDP) cảnh báo: “Viện Khổng Tử, cánh tay nối dài của chế độ Trung Quốc vươn tới các trường đại học ở Đức“. Bởi vì: “Các viện này được quản lý bởi bộ phận tuyên truyền của Đảng Cộng sản TQ“. Đức không nên quá thơ ngây khi tiếp xúc với Trung Quốc Tờ Bild cũng cho biết, nghị sĩ Frank Müller-Rosentritt (37tuổi), Phúc trình viên về Trung Quốc của khối đảng FDP, đã bổ sung rằng Đức và châu Âu phải khẩn trương từ bỏ sự ngây thơ của họ đối với chính sách đối ngoại bành trướng của Trung Quốc, “bất kể đó là sự tác động chính trị đến công việc nội bộ của các nước EU, hoặc là chủ đề thời sự về phát triển mạng 5G và có thể có sự tham gia của công ty nhà nước Huawei, hoặc ngay cả trong lĩnh vực khoa học“. Nguồn: https://www.google.com/amp/s/m.faz.net/aktuell/politik/ausland/berlin-bestaetigt-einfluss-von-chinas-staatspartei-auf-konfuzius-institute-16510688.amp.html https://www.google.com/amp/s/m.bild.de/politik/inland/politik-inland/propaganda-an-universitaeten-fdp-warnt-vor-chinesischen-instituten-66354216,view=amp.bildMobile.html Hiếu Bá Linh, tổng hợp -  
......

Chị Tố Nga (Bác sĩ Huỳnh Thị Tố Nga)

Phạm Minh Vũ   28.11.2019 - Trong phiên toà Xử kín chóng vánh sáng nay, Toà Án Tỉnh Đồng Nai đem 2 nhà hoạt động là Bác sỹ Huỳnh Thị Tố Nga và Huỳnh Minh Tâm ra xét xử về tội “làm, tàng trữ, tán phát hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu nhằm chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam". Kết thúc phiên toà Anh Tâm bị tuyên án 09 năm tù giam. Bác sỹ Tố Nga bị 05 năm tù giam.  Anh Huỳnh Minh Tâm và gia đình Bác Sỹ Tố Nga là Fber có tên Selena Zen hay Diệu Hằng, mới 36 tuổi. Chị là bác sĩ phòng xét nghiệm, khoa giải phẩu bệnh, tại bệnh viện Nguyễn Tri Phương, Sài gòn. Chị bị bắt ngày 28-1 đầu năm nay, những bài viết của Chị mang đầy tính nhân văn của một xã hội dân chủ tiến bộ và sâu sắc. Chị Nga hay đưa ra các phản biện mang tính đóng góp xây dựng hướng tới một xã hội công bằng, bài viết đầy tính khoa học và Logic. Chị Nga hay lên tiếng bảo vệ chủ quyền, chống Trung cộng, Chị lo lắng hiểm họa trung cộng xâm lược VN một ngày không xa (điều này ngày càng rõ nét hơn), nhất là lên án các dự luật Đặc khu, luật An ninh mạng năm ngoái, phân tích thấu tình đạt lý. Một nhân sĩ trí thức như thế lại bắt bỏ tù thì một chế độ quá lưu manh, một người mẹ đơn thân có con nhỏ mà bị cầm tù cả 5 năm thì chế độ này quá bất nhân, vô đạo đức.  
......

Tập Cận Bình ngập đầu giữa muôn trùng rắc rối

Ảnh AFP Manh Kim| Chưa bao giờ Tập Cận Bình ngập đầu giữa muôn trùng rắc rối bằng lúc này, từ vụ biểu tình Hong Kong đến “vụ án Huawei” rồi mới đây là vụ một điệp viên Trung Quốc đào thoát sang Úc khai nhiều tình tiết kinh thiên động địa và hôm nay thì sự kiện Tòa Bạch Ốc ký Đạo luật Dân chủ và Nhân quyền Hong Kong. Chưa hết, một mặt trận ít được chú ý nhưng rất quan trọng và ảnh hưởng dữ dội đến vai trò Trung Quốc tại Đông Nam Á. Đó là Đài Loan. Cần nhắc lại, trong báo cáo “Indo-Pacific Strategy Report - Preparedness, Partnerships, and Promoting a Networked Region” mà Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ công bố ngày 1-6-2019, Mỹ đã làm Bắc Kinh điên tiết khi lần đầu tiên gọi Đài Loan là “quốc gia”, thay vì công nhận lãnh thổ này là một tỉnh của Trung Quốc, như chính sách mà Bắc Kinh luôn yêu cầu thế giới “cấm được cãi”. Báo cáo trên có đoạn: “Vì các nền dân chủ Ấn-Thái Bình Dương như Singapore, Đài Loan, New Zealand và Mông Cổ là đáng tin, có năng lực cũng như là đối tác tự nhiên của Hoa Kỳ nên cả bốn quốc gia này đều đóng góp cho các sứ mạng của Mỹ khắp thế giới. Họ cũng đang thực hiện những bước tích cực trong việc duy trì một trật tự quốc tế mở và tự do”. Đây là điều chưa từng có tiền lệ. Trước đó, cũng có một vụ “kỳ cục” chưa tiền lệ nữa, khi John Bolton, với tư cách cố vấn an ninh quốc gia, đã gặp một trong những viên chức quốc phòng cao cấp nhất của Đài Loan – Tổng thư ký Hội đồng an ninh quốc gia Đài Loan Lý Đại Duy (David Lee) – vào đầu tháng 5 tại Washington. Đây là cuộc gặp đầu tiên của giới chức an ninh hàng đầu Mỹ-Đài Loan kể từ năm 1979. Nói đến chính sách ngoại giao Hoa Kỳ, vấn đề đạo luật, đặc biệt những đạo luật được Quốc hội đề xuất và chuẩn y, là rất quan trọng vì chúng không mang tính nhất thời mà có sức ảnh hưởng về chiến lược lâu dài. Cần nhắc lại, tháng 3-2018, Đạo luật du lịch Đài Loan (Taiwan Travel Act – TTA) với nội dung khuyến khích các cuộc gặp cấp cao giữa Mỹ và Đài Loan đã được phê chuẩn từ Tòa Bạch Ốc. Trước đó, ngoại giao Washington-Đài Bắc bị chi phối bởi Đạo luật quan hệ Đài Loan (Taiwan Relations Act-TRA), vốn chỉ cho phép giới chức cấp thấp của Đài Loan gặp Mỹ. Gần một năm sau, tháng 5-2019, Hạ viện Hoa Kỳ lại chuẩn y Đạo luật bảo trợ Đài Loan (Taiwan Assurance Act-TAA), bày tỏ ủng hộ Đài Loan trước sức ép ngoại giao lẫn quân sự từ Bắc Kinh. Khuyến khích Đài Loan mua thêm “đồ chơi” quốc phòng cũng như tham gia các tổ chức quốc tế, TAA được Hạ viện thông qua với tỷ lệ 414/0! Tiếp đó, Ủy ban đối ngoại Thượng viện Hoa Kỳ cũng nhất trí thông qua (ngày 22-5-2019) dự luật ủng hộ Đài Loan “tái chiếm” vị trí quan sát viên trong Hội đồng Y tế Thế giới (cơ quan có quyền đề ra các quyết định của Tổ chức Y tế Thế giới-WHO), nơi đã không mời Đài Loan dự họp kể từ năm 2017 bởi sự cản trở từ Bắc Kinh. Một trong những “minh họa” rõ rệt nhất cho loạt diễn biến nóng hổi trong quan hệ Washington-Đài Bắc là một cơ quan ngoại giao của Đài Loan đặt tại Washington đã được đổi tên, từ “Hội đồng điều phối Bắc Mỹ” thành “Hội đồng Hoa Kỳ vụ của Đài Loan” (“Trú Mỹ quốc Đài Bắc kinh tế văn hóa đại biểu xứ”) vào cuối tháng 5-2019. Còn nữa, giữa tháng 6-2019, một thông điệp khác lại được Washington đưa ra mà giới nghiên cứu chính trị Đài Loan đã diễn giải theo chiều hướng tích cực cho họ. Đó là sự kiện tướng hưu Không quân Hoa Kỳ David Stilwell, người thông thạo tiếng Hoa và tiếng Triều Tiên, được Thượng viện chuẩn y vị trí trợ lý Ngoại trưởng đặc trách Đông Á-Thái Bình Dương. Cùng với các đạo luật liên quan Đài Loan và bây giờ là Hong Kong, câu chuyện “đạo luật” từ nước Mỹ liên quan chính sách đối ngoại của họ cho thấy một điều: sức mạnh Quốc hội Hoa Kỳ. Họ không chỉ ảnh hưởng nguyên thủ của mình mà còn có thể làm nguyên thủ gần như bất kỳ quốc gia nào cũng ít nhiều ngán ngại. Tập Cận Bình có thể hô phong hoán vũ trong nước và Tập có thể so găng tay đôi với một nguyên thủ quốc gia khác nhưng Tập sẽ bất lực trong việc đối diện với một tập thể gọi là “Quốc hội Hoa Kỳ”.  
......

Tổng thống Trump ký luật nhân quyền cho Hong Kong, Trung Quốc tức giận

Hình minh hoạ. Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm 20/11/2019 RFA| Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm thứ Tư, ngày 27/11 đã chính thức ký Luật Dân Chủ và Nhân Quyền cho Hong Kong, khiến Trung Quốc tức giận. Theo luật này, Hoa Kỳ có thể áp dụng cấm vận đối với các quan chức Trung Quốc và Hong Kong bị xác định vi phạm nhân quyền. Luật cũng yêu cầu Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ hàng năm phải xem xét tình hình Hong Kong, đảm bảo khu vực này có được các tự do đặc biệt, nếu không Washington sẽ rút lại quy chế đặc biệt dành cho Hong Kong. Trong tuyên bố đưa ra khi ký ban hành luật, Tổng thống Trump phát biểu: “Tôi ký luật này là vì sự tôn trọng đối với Chủ tịch Tập Cận Bình, Trung Quốc và Hong Kong. Luật được đi vào hiệu lực với hy vọng là các lãnh đạo và các đại diện của Trung Quốc và Hong Kong có thể giải quyết được những khác biệt của họ một cách hoà bình dẫn đến hoà bình và thịnh vượng lâu dài cho tất cả” Việc Tổng thống Mỹ ký luật nhân quyền cho Hong Kong diễn ra vào giữa lúc Bắc Kinh và Washington vẫn chưa đạt được thống nhất trong các thảo luận về thương mại. Cho đến cuối tuần trước, Tổng thống Trump vẫn còn nói ông có thể sẽ không ký luật vì ông coi Chủ tịch Tập Cận Bình là bạn và ông phải cân bằng các lợi ích cạnh tranh trong quan hệ giữa hai nước. Tuy nhiên, hai dự luật về Hong Kong được Quốc hội Mỹ thông qua hồi tuần trước nhận được nhiều sự ủng hộ của các dân biểu và thượng nghị sĩ thuộc cả hai đảng. Vì vậy có những nhận định cho rằng Tổng thống Trump có rất ít lựa chọn. Ngay kể cả nếu Tổng thống Trump dùng quyền phủ quyết thì có nhiều khả năng luật cũng sẽ đi vào hiệu lực nếu Quốc hội biểu quyết với 2/3 số phiếu, vô hiệu hoá sự phủ quyết của Tổng thống. Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã ngay lập tức có phản ứng, chỉ trích việc Tổng thống Trump ký thành luật là “can thiệp nghiêm trọng vào chuyện của Hong Kong, chuyện nội bộ của Trung Quốc, và vi phạm nghiêm trọng luật quốc tế và các tiêu chuẩn cơ bản trong quan hệ quốc tế”. Bộ Ngoại giao Trung Quốc gọi đây là hành động bá quyền và chính phủ Trung quốc cũng như người dân Trung Quốc phản đối mạnh mẽ việc này. Bắc Kinh tránh không nói gì đến các thảo luận về thương mại giữa hai nước khi lên án Hoa Kỳ dù trước đó đã rất mạnh mẽ đe doạ sẽ có các hành động đáp trả.  
......

Nhiều Dân biểu Thuỵ Sĩ nhận Bằng Thành Viên Danh Dự Đảng Việt Tân

  #Cosunam #ViệtTân Vào chiều ngày 20 tháng 11, 2019, Ủy Ban Thụy Sĩ Việt Nam Cosunam tổ chức buổi cơm gây qũy cho các gia đình Tù nhân lương tâm tại Việt Nam. Trong đêm đó, có sự hiện diện khoảng 100 thân hữu. Về phiá quan khách người Thụy Sĩ, có sự hiện diện của 2 vị bộ trưởng tiểu bang Geneva, ông Pierre Maudet và Ông Serge Dal Busco, cũng như ông thị trưởng thành phố Grand Saconnex Jean-Marc Comte và môt số tổ chức phi chính phủ như ACAT (Tổ chức Thiên Chúa Giáo đòi bãi bỏ nạn tra tấn,Thuy Sĩ). Về phiá quan khach Việt Nam có sự hiên diện của các hội đoàn điạ phương và đặc biệt có sự hiện diện của nhà giáo Phạm Minh Hoàng đến từ Paris. Nhân dịp này, nhà giáo Phạm Minh Hoàng đã trình bày, tóm lươc và nói lên hậu quả của thảm hoạ môi trường tại miền Trung Việt Nam do công ty Formosa gây ra. Hằng năm, cứ vào dịp cuối thu thì Ủy Ban Thụy Sĩ Việt Nam Cosunam tổ chức buổi cơm gây quỹ cho các gia đình Tù nhân lương tâm tại Việt Nam. Đây cũng là dịp để người Thụy Sĩ, đặc biệt là chính giới Thụy Sĩ có cơ hội cập nhật tình hình tại Việt Nam, trao đổi với những cựu Tù nhân lương tâm để mắt thấy tai nghe những câu chuyện thật của họ. Và cũng là dịp cho người Việt chúng ta cảm ơn những người bản xứ, trong nhiều năm qua đã yểm trợ chúng ta trong công cuộc đấu tranh cho nhân quyền, cho dân chủ tại Việt Nam. Một số dân biểu cũng đã đến VN để tìm hiểu về thực trạng nhân quyền và gặp gỡ ủy lạo cac gia đình của các Tù nhân lương tâm. Trong tinh thần này, Đảng Việt Tân đã trân trọng trao tặng 6 vị dân biểu Thuỵ Sĩ, Bằng Thành viên Danh Dự của Đảng Việt Tân. Xem hình ảnh buổi tổ chúc https://www.youtube.com/watch…  
......

Ngày Chủ Nhật huy hoàng dành cho Hồng Công

Doan Don Nguyen|   Thật ngưỡng mộ Thế hệ trẻ Hồng Công. Những tháng ngày qua họ đã anh dũng và ngoan cường tranh đấu cho một nền Tự do và Dân chủ trên chính Quê hương, mảnh đất mà họ đang học tập và sinh sống. Nhiều bạn trẻ đã đổ máu, hy sinh thân mình và rất nhiều người còn trong chốn lao tù.   Và đến hôm nay họ đã đạt được thành công tốt đẹp Trong cuộc bầu cử tự do vào ngày Chủ nhật 24.11.2019 vừa qua để bầu ra lãnh đạo mới. Phe Dân chủ của họ đã thắng áp đảo với tỷ số 90 % số ghế. Chiếm quyền lãnh đạo và kiểm soát ở 17 trong tổng số 18 Quận.   Điều này đã nói lên rằng dân Hồng Công rất căm ghét Tầu Cộng và họ sẵn sàng trả giá đắt cho những gì họ mong muốn, đòi hỏi trước nanh vuốt của kẻ thù, dù bọn chúng có ác độc đến đâu. Đây cũng là bài học khai trí cho Thế hệ trẻ Việt Nam chưa biết gì về giá trị của 4 từ: TỰ DO DÂN CHỦ.   Báo Đức viết: "Chinas Staats- und Parteichef Xi Jinping wird möglicherweise einen anderen Satz im Kopf haben, wenn er auf Hongkong blickt: „Bombardiert die Hauptquartiere!“ Maos berühmt-berüchtigten Aufruf an die Roten Garden zu Beginn der sogenannten Kulturrevolution 1966."   Tạm dịch là: Lãnh đạo Đảng và Nhà nước Tập Cẩm Bình khả năng sẽ có một câu nói khác trong đầu, khi ông ta nhìn về Hồng Công. Hẳn ông ta sẽ không kêu lên là:"Hãy dội bom xuống Quảng trường" như mệnh lệnh nổi tiếng và khét tiếng mà Mao đã từng kêu gọi, ra lệnh cho Hồng vệ binh lúc bắt đầu cái gọi là cuộc "Cách mạng văn hóa" vào năm 1966.   ...Và câu mệnh lệnh của Mao ngày ấy sẽ chỉ còn trớ trêu, tóm tắt lại được như sau: Weg mit der pekinghörigen Regierung, weg mit der pekinghörige Polizei, weg mit der pekinger Grundgesetz für Hongkong (Từ bỏ Chính phủ nô lệ cho Bắc Kinh, từ bỏ Công an nô lệ cho Bắc Kinh, từ bỏ Hiến pháp Bắc Kinh dành cho Hồng Công).   Báo Đức cũng kết luận rằng: Sự thất bại của Chính quyền độc tài Bắc Kinh trong cuộc bầu cừ tự do tại Hồng Công trong ngày Chủ nhật vừa qua đã gây lên sức công phá dữ dội trong Chính trường Tầu Cộng./.
......

Chúc mừng Joshua Wong (Hoàng Chi Phong) nhận Giải thưởng nhân quyền Westminster

......

USCIRF bảo trợ cho tù nhân lương tâm Nguyễn Bắc Truyển

USCIRF ra thông cáo bảo trợ cho nhà hoạt động Nguyễn Bắc Truyển. Photo: USCIRF VOA Tiếng Việt| Uỷ Ban Tự do Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ (USCIRF) vừa ra thông báo quyết định bảo trợ cho ông Nguyễn Bắc Truyển và đưa ông vào dự án Tù nhân Lương tâm Tôn giáo. Ông Truyển là tín đồ Phật Giáo Hoà Hảo hiện đang thụ án tù 11 năm tại Việt Nam. Bà Anurima Bhargava, Uỷ viên của USCIRF, người mới thị sát Việt Nam vào tháng 9 vừa qua, là người đứng tên bảo trợ cho ông Truyển, theo thông cáo của USCIRF hôm 20/11. Việc giam cầm ông Nguyễn Bắc Truyển phản bác các tuyên bố của chính quyền Việt Nam là họ bảo vệ tự do tôn giáo. Bà Anurima Bhargava, Uỷ viên USCIRF “Việc giam cầm ông Nguyễn Bắc Truyển phản bác các tuyên bố của chính quyền Việt Nam là họ bảo vệ tự do tôn giáo”, bà Bhargava cho biết trong thông cáo. Nhà hoạt động Nguyễn Bắc Truyển và vợ là bà Bùi Kim Phượng, tháng 6/2016, Dòng Chúa Cứu Thế Tp. HCM. (Ảnh: Facebook Bùi Kim Phượng) “Tự do tôn giáo bao hàm bảo vệ những người vận động cho các nhóm tôn giáo bị thiệt thòi hoặc bị bách hại. Những người như ông Nguyễn Bắc Truyển lẽ ra phải được vinh danh vì các nỗ lực không mệt mỏi để cải thiện đời sống cho những người đồng bào của ông, nhưng thay vào đó, ông ấy đã bị tuyên án quá mức nặng nề và bất công. Ông ấy phải được trả tự do ngay nếu Việt Nam thực thi đúng đắn nghĩa vụ theo luật quốc tế”, theo thông cáo. Từ thành phố Hồ Chí Minh, bà Bùi Thị Kim Phượng, vợ của ông Truyển, nói với VOA về việc ông Truyển được USCIRF bảo trợ. “Được biết bà ủy viên USCIRF đứng ra bảo trợ cho anh Truyển là một điều rất mừng cho gia đình tôi. Rất là vinh dự vì anh đấy được bảo trợ trong chương trình Tù nhân Lương tâm Tôn giáo. “Những gì mà nhà nước Việt Nam cáo buộc anh Truyển là hoàn toàn vô căn cứ”. Khi nhận bảo trợ cho một tù nhân lương tâm tôn giáo, Ủy viên của USCIRF sẽ nỗ lực bằng mọi cách để yêu cầu trả tự do vô điều kiện cho người được bảo trợ cũng như theo dõi tình trạng an nguy của người ấy khi còn đang ở trong tù. Dự án Tù nhân Lương tâm Tôn giáo do USCIRF thực hiện đã khởi động từ đầu năm 2017, và hiện có 15 tù nhân trên toàn thế giới, bao gồm cả ông Truyển, có tên trong danh sách này. Trước đây mục sư Nguyễn Công Chính và vợ là bà Trần Thị Hồng cũng đã được USCIRF bảo trợ và gia đình ông Chính đã định cư tại Hoa Kỳ vào tháng 7/2017. Trong chuyến thị sát tình hình tự do tôn giáo ở Việt Nam từ ngày 17-19/9 vừa qua, bà Bhargava đã gặp bà Bùi Thị Kim Phượng để tìm hiểu tình hình giam cầm của ông Truyển. Bùi Thị Kim Phượng (giữa), vợ của tù nhân Nguyễn Bắc Truyển, chụp hình cùng các thành viên của phái đoàn Ủy ban Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế, tháng 9 năm 2019, Việt Nam. Bà Kim Phượng chia sẻ với VOA: “Anh Truyển là người bảo vệ nhân quyền, trong đó có quyền tự do tôn giáo. Anh giúp đỡ cho đồng bào tôn giáo yếu thế, nhỏ lẻ, ít ai để ý tới. “Vào năm 2014, sau khi vợ chồng tôi bị trục xuất từ Đồng Tháp lên Sài Gòn, chúng tôi có làm thiện nguyện cho Văn phòng Công lý và Hòa bình để giúp các linh mục làm chương trình Thương phế binh VNCH; bên cạnh việc hỗ trợ cho Phật giáo Hòa Hảo, mà hiện nay anh Truyển là một tín đồ”. Ông Truyển, Chủ tịch Hội Ái hữu Cựu Tù nhân Chính trị và Tôn giáo Việt Nam, bị chính quyền Việt Nam bắt giam từ tháng 7/2017 và bị tuyên án 11 năm tù vào tháng 4/2018 với cáo buộc “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Trước đó, vào tháng 11/2006, ông Truyển bị bắt và giam cầm 3,5 năm tù với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước”.  
......

Trung quốc đang mắc nghẹn bởi cục vàng Hồng Kông

Đỗ Ngà| Năm 2014, chính quyền Bắc Kinh bắt đầu đưa ra quy tắc “Đảng cử dân bầu” cho Hồng Kông tựa mô hình Bắc Kinh đã áp dụng ở Đại Lục từ năm 1949. Theo đó người dân Hồng Kông chỉ được quyền bầu đặc khu trưởng theo danh sách ứng cử viên được ủy ban bầu cử chấp thuận. Mà ủy ban bầu cử này gồm 1.200 đều là những người thân Bắc Kinh. Nói thẳng ra là Trung Quốc muốn biến hành pháp của Hồng Kông thành một nhánh hành pháp của chính quyền Bắc Kinh thực thụ. Như ta biết năm 1984, Trung Quốc đã thỏa thuận với Anh Quốc rằng Hồng Kông sẽ được trả về cho Trung Quốc vào năm 1997 theo nguyên tắc “một quốc gia, hai chế độ”, nghĩa là Hồng Kông sẽ được hưởng “quyền tự chủ cao độ, ngoại trừ các vấn đề đối ngoại và quốc phòng” trong 50 năm. Thế nhưng đến năm 2014, nghĩa là chỉ mới sau 17 năm thì Trung Quốc đã gạt dân Hồng Kông ra khỏi vai trò quyết định người đứng đầu hành pháp. Thật sự Hồng Kông đã rơi vào họa độc tài sớm hơn kỳ hạn 50 năm rất nhiều. Chính điều này đã làm bùng phát Phong Trào Dù Vàng kéo dài đến hơn 3 tháng vào năm 2014. Như vậy câu hỏi đặt ra là, phía nào sẽ phải nhân nhượng? Về phía chính quyền Bắc Kinh, thì ngày 21 tháng 9 năm 2014 quốc hội nước này khẳng định người dân Hồng Kông chỉ được quyền bầu. Còn phía người dân Hồng Kông thì sao? Được biết, vào tháng 12/2014, những người biểu tình đã hô vang “Chúng tôi sẽ trở lại!” trước mặt cảnh sát ở trung tâm Hồng Kông. Vậy rõ ràng là cả chính quyền Bắc Kinh và dân Hồng Kông đều không chịu nhượng bộ. Điều này hứa hẹn Hồng Kông sẽ trở thành chảo lửa cháy mãi chứ không đễ bị dập tắt. Theo bài “4 điều cần biết về cuộc biểu tình ở Hong Kong” được đăng trên BBC Việt Ngữ ngày 15/06/2019 cho biết, kết quả khảo sát của Đại Học Hồng Kông cho thấy, chỉ có 15% người dân Hồng Kông nhìn nhận mình là người Trung Quốc còn lại đến 85% nói rằng họ là người Hồng Kông. Trong khi đó cũng theo khảo sát trường này cho biết, chỉ có 3% trong giới trẻ từ 18 đến 29 là thừa nhận mình là người Trung Quốc còn lại đến 97% chỉ nhận mình là người Hồng Kông. Như vậy sự văn minh và sự giàu có đã tách dân Hồng Kông rời xa đại lục về ý thức hệ. Mà nói đến ý thức hệ là không thể bị dập tắt một sớm một chiều được. Với 28 năm còn lại trong 50 năm dân Hồng Kông được hưởng quy chế dân chủ theo mô hình Anh Quốc, thì có thể nói ĐCS Trung Quốc không thể làm dân Hồng Kông đổi ý được. Rõ ràng trong khảo sát của Đại Học Hồng Kông đã chứng minh rằng, lớp hậu sinh của dân Hồng Kông có ý thức muốn tách rời Hồng Kông khỏi đại lục mãnh liệt hơn. Điều này chắc chắn sẽ làm cho chính quyền Bắc Kinh gặp khó khăn trong việc giải quyết vấn đề Hồng Kông trong tương lai. Với dân Trung Hoa đại lục, ĐCS Trung Quốc đã dùng sự giết chóc để triệt biểu tình ở Thiên An Môn, đồng thời nhờ sự tàn ác đó mà chính quyền này cũng làm dân của họ sợ hãi mà không dám biểu tình nữa. Và cho đến nay họ đã thành công. Người dân Hồng Kông hoàn toàn khác người dân đại lục, ấy vậy mà để đối phó biểu tình ở Hồng Kông, ĐCS Trung Quốc vẫn dùng cách giết người để khủng bố tinh thần. Để đối phó với tình hình biểu tình lan rộng và dai dẳng, ĐCS Trung Quốc vẫn chỉ biết giết, có điều là lần này họ giết tỉa chứ không giết hàng loạt. Đã 30 năm mà chính quyền Trung Quốc vẫn dùng lại cách cũ cho 2 đối tượng khác nhau rất xa về ý thức hệ, thì điều đó cho thấy ĐCS Trung Quốc đang bế tắc trong giải pháp. Như ta thấy, năm 2014 dân Hồng Kông biểu tình 3 tháng thì đến năm 2019 họ biểu tình đến 6 tháng mà chưa dứt. Đây là câu trả lời rõ ràng của dân Hồng Kông, rằng họ không nhân nhượng. Chính quyền Trung Quốc bế tắc trong giải pháp nhưng vẫn quyết không khoan nhượng, điều này cho thấy một viễn cảnh thật u ám cho nhân dân Hồng Kông. Cho đến giờ, không có dấu hiệu nào cho thấy dân Hồng Kông chịu khuất phục. Hiện nay, mặc dù dân đại lục đang thờ ơ như dân Việt Nam, nhưng nếu cái ác của chính quyền Bắc Kinh cứ diễn ra ngày một kinh tởm, dân đại lục chứng kiến dân Hồng Kông chịu đựng đau thương ngày một khủng khiếp, thì cũng rất có thể, lửa từ Hồng Kông cũng sẽ bén sang đại lục. Năm 1997, khi Anh Quốc trao trả Hồng Kông về Trung Cộng có nghĩa là người Anh đã trả cho Bắc Kinh cục vàng to tướng. Cục vàng này đáng lý ra nó phải được đánh bóng và gia công thành những món hàng giá trị hơn thì ngược lại, ĐCS Trung Quốc lại đem cho vào mồm nuốt. Và kết quả là chính cục kim loại quý này đang làm ĐCS Trung Quốc mắc nghẹn, giờ nuốt không trôi mà lấy ra cũng không được. Khi sự bế tắc xuất hiện thì điều đó cũng có nghĩa là thời xuống dốc của anh đã bắt đầu. Hôm nay anh bế tắc việc A, ngày mai anh bế tắc việc B, và ngày mốt anh lại bế tắc việc C vv… thì cái đích cuối cùng anh sẽ đi về đâu? Tàn! Chắc chắn là vậy. Khi kết thúc chu kỳ thành công thì bộ máy chính quyền sẽ đổi chủ để khắc phục sự khó khăn của chính quyền cũ và khởi động một chu kỳ thành công mới. Đó là quy luật thay đổi để tiến bộ trong thể chế dân chủ. Còn trong thể chế độc tài thì sao? Khi độc tài kết thúc chu kỳ thành công sẽ đến cái đích tàn lụi, chính vì thế mà không có triều đại độc tài nào vững bền dù lúc hưng thịnh nó rất mạnh. Lịch sử đã chứng minh rồi, Trung Quốc chỉ có tiến vào thời kỳ khó khăn và tàn phá trước khi sụp đổ mà thôi. Đó quy luật tất yếu./.  
......

Joshua Wong bị cấm đi Anh nhận Giải thưởng nhân quyền Westminster

©Lucy Nguyen lược dịch| Joshua Wong được quốc hội Anh trao Giải thưởng Westminster về nhân quyền và dự định sẽ rời Hong Kong 20 ngày vào tuần tới để nhận giải tại Cung điện Westminster 12/12, đồng thời tham gia các phiên họp của quốc hội Anh và phát biểu tại 6 nước châu Âu.   Tuy nhiên, ngày 19/11 Wong bị Thẩm phán Esther Toh của Tòa án Tối cao Hong Kong bác đơn xin thay đổi các điều kiện bảo lãnh và gỡ lệnh cấm xuất cảnh; do dính cáo buộc tổ chức hội nghị trái phép bên ngoài trụ sở cảnh sát quận Wan Chai hồi 21/6/2019. Bà Toh còn nói rằng, thay vì tới Anh, Wong nên ở lại Hong Kong để giúp ổn định đặc khu!   Joshua Wong vừa đăng tải trên FB cá nhân bức thư! ------   “Xin lỗi tất cả người dân Hong Kong!   Theo lịch trình, tôi được quốc hội châu Âu, quốc hội Mỹ, quốc hội Ý, quốc hội Đức và hạ viện Anh mời đi đi 6 nước theo lịch trình 20 ngày với các hoạt động tham dự các buổi diễn thuyết, điều trần, hội thảo.   Do vậy, tôi đã làm việc với tòa án Hong Kong để thay đổi các điều khoản bảo lãnh và chuẩn bị cho chuyến đi, nhưng đã bị tòa án từ chối.   Hôm nay, thẩm phán của tòa án tối cao cũng tiếp tục từ chối phê duyệt cho tôi rời Hong Kong và tuyên bố tôi có thể diễn thuyết qua video call, không cần thiết xuất ngoại.   Tôi không rõ làm cách nào qua video call mà có thể nhận được giải thưởng phía Anh dự kiến trao cho tôi. Ngoài ra, từ khi thành lập Oxford Union năm 1823 đến nay, chưa có khách mời nào lại diễn thuyết qua video call cả.   Tòa án tối cao còn buộc tội tôi có ý định bỏ trốn. Đây là một cáo buộc chính trị, vì sau chuyến thăm Đức, Mỹ và Đài Loan hồi tháng 9 vừa qua, tôi vẫn quay về Hong Kong tiếp tục dự phiên điều trần. Vì vậy, việc thẩm phán nghi ngờ tôi có động cơ bỏ trốn là không có căn cứ.” ©Lucy Nguyen lược dịch.  
......

Thượng Viện Mỹ thông qua dự luật Dân Chủ Nhân Quyền Hồng Kông

Người biểu tình Hồng Kông nay có thêm hậu thuẫn từ Quốc Hội Hoa Kỳ. (Hình: Getty Images) WASHINGTON DC (NV)| Thượng Viện Hoa Kỳ vào cuối buổi chiều Thứ Ba, 19 Tháng Mười Một, 2019 vừa bỏ phiếu thông qua dự luật nhằm bảo vệ nhân quyền ở Hồng Kông giữa lúc Trung Quốc đang cố trấn áp làn sóng biểu tình làm tê liệt lãnh thổ này nhiều tháng nay. Dự luật có tên là “Đạo Luật Dân Chủ và Nhân Quyền Hồng Kông”, được tất cả thượng nghị sĩ thông qua trong cuộc bỏ phiếu miệng. Tiếp theo, dự luật này sẽ được chuyển sang Hạ Viện. Trước đó, Hạ Viện đã thông qua bản dự luật riêng của mình về vấn đề này. Hai viện sẽ làm việc với nhau để giải quyết những khác biệt trước khi gửi dự luật cho Tổng Thống Donald Trump xem xét ban hành. Ông Marco Rubio, Thượng nghị sĩ Cộng Hòa, nhấn mạnh: “Người dân Hồng Kông đang chứng kiến nỗ lực đều đặn làm xói mòn nền tự trị cũng như các quyền tự do của họ.” Ông Rubio cũng cáo buộc Trung Quốc là “bạo lực và đàn áp.” Theo dự luật vừa được Thượng Viện thông qua, ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo sẽ phải xác nhận ít nhất mỗi năm một lần rằng Hồng Kông vẫn có đủ quyền tự trị để hưởng ưu đãi về thương mại của Hoa Kỳ, qua đó, giúp lãnh thổ này củng cố vị thế trung tâm tài chính của thế giới. Dự luật của cho phép Hoa Kỳ trừng phạt những giới chức nào vi phạm nhân quyền ở Hồng Kông. Là sóng biểu tình ở Hồng Kông nổ ra hồi Tháng Sáu và ngày càng bạo động. Do đó, thế giới đang lo ngại rằng Bắc Kinh sẽ phản ứng mạnh tay để ngăn chặn bất ổn. Phát biểu sau khi thông qua dự luật, lãnh đạo đảng Dân Chủ ở Thượng Viện Chuck Schumer cảnh báo. “Chúng tôi vừa gửi thông điệp với chủ tịch Tập rằng: việc quý vị đàn áp tự do, cho dù ở Hồng Kông, Tây Bắc Trung Quốc hay bất cứ nơi nào khác, cũng đều không chấp nhận được. Quý vị không thể làm lãnh đạo tốt, quý vị không thể là cường quốc khi quý vị đàn áp tự do, khi quý vị quá tàn nhẫn với người biểu tình Hồng Kông, cả già lẫn trẻ.” (Th.Long)  
......

Tình hình EVFTA và IPA (1) hiện nay: các XHDS độc lập Việt Nam cần làm gì?

Thục-Quyên - boxitvn| Buổi điều trần của các NGO trước Tiểu ban Nhân quyền Nghị viện Âu châu DROI ngày 26.9.2019 Ngày 26.9.2019 Tiểu ban Nhân quyền DROI Nghị viện Âu châu nhiệm kỳ 9 đã mời ba tổ chức NGO đến Bruxelles điều trần (2) về vấn đề Nhân quyền tại Việt Nam, liên quan đến việc Quốc hội Âu châu đang xem xét có hay không phê chuẩn hai hiệp ước EVFTA và IPA . 1/ Đại diện cho tổ chức FIDH là bà Gaelle Desepulchre. Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền FIDH (trong đó có Ủy ban bảo vệ quyền làm người Việt Nam/ ông Võ văn Ái) từng đưa đơn khiếu nại khiến Thanh tra Liên Âu khiển trách nặng nề Ủy ban Âu châu đã không đặt ra chính sách "Đánh giá Tác động Nhân quyền" trước khi hoàn thành hiệp định thương mại với VN. 2/ Đại diện cho tổ chức VOICE là ông Jacku Hon 3/ Đại diện cho tổ chức VETO! là ông Vũ Quốc Dụng. Tổ chức VETO! tháng 7+10/2018 đã liên tiếp gửi thư cùng lập trường chính thức (Position Paper) tới các dân biểu Quốc hội EU thuộc mọi đảng phái (nhiệm kỳ 8). Những đòi hỏi của VETO! đã được bà dân biểu Lochbihler, Phó chủ tịch tiểu ban nhân quyền DROI (nhiệm kỳ 8) đưa vào bản ý kiến của Tiểu ban NQ trong cuộc điều trần ngày 10/10/2018 (3)(4) của Ủy ban INTA, kéo theo việc trì hoãn cho tới hết nhiệm kỳ 8 Nghị viện ÂC không thể đưa EVFTA và IPA ra phê chuẩn. Sự việc Tiểu ban NQ mời những NGO kể trên đến điều trần ngày 26.9.2019 vừa qua cho thấy sự chuyển tiếp công việc giữa nhiệm kỳ 8 và nhiệm kỳ 9 của Nghị viện Âu châu hoàn toàn cẩn thận và đứng đắn, và các dân biểu nhiệm kỳ mới rất coi trọng vấn đề Nhân quyền. (Xin theo dõi video buổi điều trần (2)) Buổi họp của Ủy ban Thương mại Quốc tế Nghị viện Âu châu INTA ngày 6.11.2019 ( (5) Xin theo dõi Video) Các dân biểu thuộc phái đoàn Ủy ban Thương mại Quốc tế Nghị viện Âu châu vừa qua thăm Việt Nam từ ngày 29 tới 31/10/2019 tường trình trong buổi họp này về những cuộc gặp gỡ trao đổi với các giới chức trong chính quyền VN, các đại diện các NGO Việt Nam, đại diện ILO và đại diện Hiệp hội Doanh nghiệp Âu châu tại VN (Eurocham). Được biết có 3 nhà hoạt động đã được mời gặp riêng phái đoàn, trong số đó chỉ có TS Nguyễn Quang A đưa tin trên FB của ông sau cuộc họp. Tôn trọng sự riêng tư, tên tuổi 2 vị kia sẽ không được nhắc tới trong khuôn khổ bài này. Theo tường trình của những dân biểu đã qua thăm VN, cả ba nhà hoạt động này đều nhắc đến tình trạng vi phạm nhân quyền ngày càng trầm trọng, nhưng không đặt điều kiện tiên quyết nhà nước Việt Nam phải có những hành động cụ thể như thả tù nhân lương tâm, tôn trọng quyền tự do hội họp, phê chuẩn công ước ILO 87 (Tự do liên kết và Bảo vệ quyền tổ chức)  v.v… trước khi Nghị viện Âu châu phê chuẩn EVFTA và IPA. TS Nguyễn Quang A đã xác nhận nguồn tin này là đúng, không có sự hiểu lầm về phía các dân biểu. Do đó, ngay sau buổi tường trình của các dân biểu, trong phần tranh luận, những dân biểu đồng ý với đề nghị nhanh chóng phê chuẩn thuận của ông Báo cáo viên của INTA, dân biểu Zahradil, đã liên tục đưa ra lập luận tất cả mọi tầng lớp xã hội VN đều mong muốn EVFTA và IPA được phê chuẩn, nhấn mạnh trên điểm kể cả những nhà hoạt động (activists). Ngoài ra EU còn phải nghĩ tới vấn đề cạnh tranh với Trung Cộng, Mỹ, Nhật, Đại Hàn… Những dân biểu không đồng ý việc nhanh chóng bầu cử phê chuẩn thuận chỉ còn đưa ra những lý do hoàn toàn phụ thuộc vào phía LMÂC như: 1- Việt Nam đã không tôn trọng hoặc tôn trọng rất ít những nghị quyết của Nghị viện Âu châu liên quan đến những vi phạm NQ tại VN ( cũng là vi phạm hiệp định hợp tác và đối tác toàn diện PCA). Phải chờ hành động cụ thể của VN chứng minh những điều VN hứa hẹn. (DB Kirton-Darling, DB Karlsbro) 2- VN đã tỏ thiện chí hứa hẹn một số những điều EU đòi hỏi. Nên dời ngày phê chuẩn, cho VN thời gian để thực hiện và đồng thời EU phải kiểm soát kết qủa (DB Hautala) 3- Nghị viện nhiệm kỳ 9 vừa thành lập. Các dân biểu cần thêm thời gian để tìm hiểu (DB Maurel). Các XHDS độc lập VN: hãy tìm những sơ sót của chính mình để sửa chữa, đừng than vãn đổ tội cho EU. 1/ Trước hết, muốn hoạt động liên quan đến EVFTA cần phải nghiên cứu, tìm hiểu phe đối tác để tránh lâm vào cảnh múa gió. Hiện nay đối tác cụ thể của Việt Nam (dù của nhà cầm quyền VN hay XHDS độc lập) là Nghị viện Âu châu. Phần công việc của ngành hành pháp (Ủy ban Âu châu và Hội đồng Âu châu) đã được coi như hoàn thành ngày 30/06/2019 với lễ ký hai hiệp định EVFTA và IPA tại Hà Nội. Trong suốt thời gian đàm phán, hoàn thành dự thảo, rà soát pháp lý, từ 2012 đến ngày ký, có cả thảy 8 cuộc đối thoại nhân quyền. Những lần đối thoại tại VN, phái đoàn EU, theo đúng bổn phận của họ, đều có gặp riêng trực tiếp những người đại diện các XHDS độc lập . Suốt hơn bảy năm, tình trạng vi phạm Nhân quyền tại Việt Nam ngày càng trầm trọng, không hiểu sao không thấy những vị này lên tiếng phản đối cách làm việc không hiệu qủa của phái đoàn EU, không thấy XHDS độc lập VN lên tiếng chính thức phê bình những tuyên bố, thông cáo báo chí rỗng tuếch từ năm này qua năm khác của phái đoàn hay của ông Trưởng phái đoàn Liên minh Âu châu tại VN. 2/ Những ý kiến, đề nghị, phản đối… phải ngắn gọn, dựa trên những lý luận vững chắc, có cơ sở, và khi gửi tới Nghị viện Âu châu nên gửi tận tay những dân biểu có trách nhiệm liên quan. Ngoài ra, các dân biểu Nghị viện Âu châu chỉ có bổn phận lưu tâm đến những điều kiện phải có (dựa trên những hiệp định PCA, EVFTA và IPA) trước khi quyết định phê chuẩn EVFTA và IPA. Họ không liên quan gì tới tình trạng chính trị tại Việt Nam. Đó là việc của người dân Việt Nam. Những tình trạng liên quan gián tiếp như tham nhũng cần được chứng minh rõ ràng là sẽ có tác động xấu lên những chương trình thương mại. Nếu chỉ nói chung chung mà không có lý luận vững chắc thì không có tác dụng. 3/ Cần chú trọng đòi VN phê chuẩn công ước ILO 87. Nêu rõ ràng những điểm gian xảo trong bộ dự thảo luật Lao động vì chính quyền Việt Nam đang hứa hẹn với EU đưa những luật tương đương với công ước ILO 87 (quyền tự do liên kết) vào bộ luật Lao động mới, để khất việc phê chuẩn công ước phổ quát quan trọng này tới 2023. 4/ Cần liên lạc phản đối dữ dội với ông Chang-Hee Lee, giám đốc văn phòng Tổ chức Lao động Quốc tế tại Hà Nội vì văn phòng này ủng hộ nhà nước Việt Nam đẩy việc phê chuẩn ILO 87 ra xa nhất,  trong khi Tổ chức Lao động Quốc tế biết rõ hơn ai hết là phê chuẩn công ước 98 không có tác dụng gì cả nếu ILO 87 chưa được phê chuẩn. Những dấu mức thời gian quan trọng các XHDS độc lập VN cần phản ứng kịp thời. -Ngày 2-3/12/2019   Ủy ban Thương mại INTA mời đại diện của ILO và EUROCHAM đến tường trình. -Ngày  21/01/2020  Ủy ban INTA bầu chấp thuận bản ý kiến chung của ủy ban về vấn đề phê chuẩn EVFTA và IPA.Sau khi INTA biểu quyết thuận. -Sẽ quyết định ngày toàn thể Nghị viện biểu quyết phê chuẩn EVFTA và IPA vào tháng 2/2020. _________ (1) EVFTA: Hiệp định thương mại Tự do giữa Liên minh Âu châu và Việt Nam      IPA:  Hiệp định bảo hộ đầu tư. (2) Video điều trần:   https://www.europarl.europa.eu/ep-live/de/committees/video?event=20190926-0900-COMMITTEE-DROI (3) https://boxitvn.blogspot.com/2018/10/gia-tri-nhan-quyen-trong-buoi-ieu-tran.html#more https://baotiengdan.com/2018/10/17/gia-tri-nhan-quyen-trong-buoi-dieu-tran-ve-evfta/ (4) https://vietbao.com/a294480/loai-tru-tin-nhieu-lien-quan-toi-evfta (5) Video buổi họp INTA  https://www.europarl.europa.eu/ep-live/de/committees/video?event=20191106-0900-COMMITTEE-INTA
......

Phóng viên hiện trường: Cảnh sát Hồng Kông còn đáng sợ hơn ISIS

Enno Lenze nói rằng: “Tôi đã từng công tác tại chiến trường nhà nước Hồi giáo (ISIS) nhưng nếu so sánh, tôi sợ cảnh sát Hồng Kông hơn bởi vì họ khó mà có thể dự đoán được”. (Ảnh: Twitter) TinhHoa.net| Trước tình trạng lạm dụng bạo lực không ngừng gia tăng của cảnh sát Hồng Kông, mới đây, đích thân một phóng viên chiến địa độc lập của nước Đức đã chia sẻ cảm xúc của mình trên mạng xã hội, anh thẳng thắn tuyên bố hành vi của cảnh sát Hồng Kông là hoàn toàn không thể dự đoán được, khiến anh cảm thấy đáng sợ hơn cả tổ chức khủng bố ISIS. Sau khi cảnh sát Hồng Kông nổ súng bắn một người biểu tình ở cự ly gần và làm người đó bị thương nặng vào ngày 11/11, đã dẫn đến sự phẫn nộ và lên án của dư luận quốc tế. Enno Lenze, một phóng viên chiến địa độc lập của nước Đức, gần đây đã đến Hồng Kông để tiến hành công tác phỏng vấn, sau khi tận mắt chứng kiến hành động của cảnh sát Hồng Kông tại hiện trường của cuộc xung đột, anh cảm thấy thực sự phẫn nộ. Enno Lenze là phóng viên chiến trường từng một mình lui tới biên giới Syria, Iraq, Iran, Thổ Nhĩ Kỳ để phỏng vấn, trên mạng xã hội anh đã viết cảm nhận của mình sau khi đến Hồng Kông. Enno Lenze gần đây đã đăng trên Twitter, nói rằng mình là một phóng viên đến từ Đức, bình thường rất hiếm khi nhận được nhiều “lời cảm ơn” từ những người được phỏng vấn như thế, nhưng ở Hồng Kông có rất nhiều người đã “cảm ơn” anh, điều này khiến anh ấy cảm thấy có chút khó tin. Anh nói, hiện nay tình hình Hồng Kông rất nghiêm trọng. Hồng Kông có rất nhiều người đã “cảm ơn” anh, cho thấy hiện nay tình hình Hồng Kông rất nghiêm trọng. (Ảnh: Twitter) Sau đó anh đã chuyển đề tài câu chuyện và viết rằng: “Tôi đã từng công tác tại chiến trường nhà nước Hồi giáo (ISIS) nhưng nếu so sánh, tôi sợ cảnh sát Hồng Kông hơn bởi vì họ khó mà có thể dự đoán được”. Trong một video mà Lenze chia sẻ với người hâm mộ trên Facebook đã từng nói rằng, trong lúc đang chụp ảnh cảnh sát Hồng Kông đuổi bắt người biểu tình, anh không ngờ một cảnh sát Hồng Kông đột nhiên không chịu đựng được các phóng viên phỏng vấn, giơ súng thẳng vào phóng viên có mặt tại hiện trường đe dọa, nhiều lần dùng súng bắn lựu đạn cay vào các phóng viên. Vào ngày 11/11, anh đã đăng một bài khác lên Facebook, nói rằng bản thân cũng bị cảnh sát tạm giữ trong thời gian ngắn. Anh viết rằng: “Hôm nay cảnh sát sẽ tiến hành kiểm tra quy mô lớn tất cả những người chụp hình và quay phim, các phóng viên còn phải bỏ các thiết bị phỏng vấn xuống để tự bảo vệ mình. (Cảnh sát) thật sự rất hung hăng, tình hình rất căng thẳng, tồi tệ hơn ngày hôm qua”. Lenze là một phóng viên chiến địa độc lập, thường xuyên đưa tin về tin tức tuyến đầu của cuộc chiến Trung Đông. (Ảnh: Twitter) Theo thông tin công khai, Lenze không chỉ là một phóng viên chiến địa độc lập, thường xuyên đưa tin về tin tức tuyến đầu của cuộc chiến Trung Đông, đồng thời anh còn là nhà hoạt động chính trị và doanh nhân. Ở Berlin, anh điều hành một nhà xuất bản, một bảo tàng và đã xuất bản ra những tác phẩm chuyên ngành của mình.   Được biết, ngoài việc quản lý các nhà xuất bản và bảo tàng, Lenze còn thường xuyên đi lại khu vực Kurdistan của Iraq để thực hiện công tác phỏng vấn. Khu vực này lân cận với Syria, Iran và Thổ Nhĩ Kỳ thường xuyên xảy ra xung đột quân sự lớn nhỏ, nó cũng chịu đủ sự tàn sát bừa bãi của tổ chức khủng bố cực đoan ISIS. 德國戰地記者:港警比ISIS更可怕(中文字幕) https://www.youtube.com/watch?time_continue=17&v=N1-WIZUv_zc&feature=emb_logo https://m.tinhhoa.net/phong-vien-chien-dia-duc-canh-sat-hong-kong-con-dang-so-hon-isis.html?fbclid=IwAR31ldsIUN3Z-i87FTlCd3kbNhgkxwGb60oXAwMd8d_Dh1jH21Rwt06erlw    
......

Vì sao EU vội vã và dễ dãi ký kết EVFTA và IPA?

Phạm Chí Dũng -VOA| Cho đến nay, nhiều người vẫn không hiểu vì nguyên do đặc biệt nào mà một số quan chức của EU lại tỏ ra vồ vập Hiệp Định Thương Mại Tự Do Liên Âu và Việt Nam (EVFTA) và Hiệp Định Bảo Vệ Đầu Tư (IPA), luôn tìm cách thúc đẩy để hai hiệp định này được ký kết và phê chuẩn sớm nhưng lại không hề quan tâm đến khía cạnh mất cân bằng nghiêm trọng trong cán cân thương mại EU - Việt Nam, và đặc biệt là không quan tâm đến cải thiện nhân quyền là nội dung nằm trong hai hiệp định này. Những dấu hỏi lớn Khác với cách đánh giá của chính quyền Việt Nam và một số quan chức EU cho rằng có EVFTA và IPA sẽ làm gia tăng đáng kể lợi ích kinh tế cho EU, thực tế đã chứng minh ngược lại: trong quan hệ thương mại song phương và đa phương giữa EU và Việt Nam trong nhiều năm qua, hầu như năm nào EU cũng phải nhập siêu từ Việt Nam đến 20 - 25 tỷ USD, và giá trị nhập siêu này ngày càng tăng theo thời gian. Nếu xét trên phương diện lợi thế so sánh về kinh tế, rõ ràng giá trị nhập siêu quá lớn này cho thấy EU không phải là đối tác được hưởng lợi đáng kể, mà ngược lại EU phải chịu thiệt thòi đáng kể trong giao thương với Việt Nam. Có chăng, chỉ là một nhóm nhỏ trong các doanh nghiệp của EU làm ăn với Việt Nam được hưởng lợi và hưởng lợi đặc biệt. Một dấu hỏi lớn bật ra: phải chăng nhiều dư luận từ trước tới nay là có cơ sở đáng tin cậy khi đề cập một số doanh nghiệp thuộc EU đã thông qua một số quan chức EU và người đứng đầu của Phái đoàn EU tại Việt Nam - ông Bruno Angelet (vừa hết nhiệm kỳ tại Việt Nam vào năm 2019) để vận động Ủy ban Thương mại quốc tế châu Âu, Hội đồng châu Âu và Quốc hội châu Âu cho ký kết và phê chuẩn EVFTA và IPA nhưng bỏ mặc tình trạng vi phạm nhân quyền cực kỳ nghiêm trọng của chính quyền Việt Nam? Và phải chăng luận điểm của một số quan chức EU cho rằng nếu không có EVFTA sẽ thiệt thòi lớn cho doanh nghiệp châu Âu chỉ nên hiểu là về thực chất, đó chỉ là sự thiệt thòi cho một nhóm nhỏ, chứ không phải tất cả, doanh nghiệp thuộc EU? EU bị Việt Nam coi thường và qua mặt Dù chưa rõ Phái đoàn EU tại Việt Nam đã từng tham mưu cho EU ra sao về EVFTA, IPA và tình hình nhân quyền ở Việt Nam, nhưng không ít người đã cho rằng vào thời ông Bruno Angelet làm Trưởng phái đoàn EU tại Việt Nam, cơ quan này có lẽ là một trong những cơ quan đại diện ngoại giao của nước ngoài hoạt động mờ nhạt nhất về nhân quyền Việt Nam, hầu như không có tác động nào đến chính quyền Việt Nam về cải thiện nhân quyền, còn cá nhân ông Bruno là tâm điểm của nhiều dư luận về việc ông ta quá gần gũi với giới quan chức trong chính quyền Việt Nam, thường nói tốt cho chính quyền này trong khi né tránh các vụ đàn áp nhân quyền. Tình trạng trên hẳn là một trong những nguyên nhân chính yếu dẫn đến hệ lụy là 8 cuộc đối thoại nhân quyền EU- Việt Nam trong những năm qua đã hầu như không có tác dụng gì. Có thể cho rằng đến 95% những khuyến nghị của EU về cải thiện nhân quyền đã bị chính quyền Việt Nam bỏ qua, sau khi hứa hẹn ngọt lịm. Một vài nội dung mà chính quyền Việt Nam thực hiện về nhân quyền chỉ là giới tính - một vấn đề vô thưởng vô phạt mà không làm ảnh hưởng gì tới chân đứng chính trị của chế độ độc đảng và độc tài ở Việt Nam. Có một vài hoạt động mà có thể mang dấu ấn của EU như vận động chính quyền Việt Nam trả tự do cho hai tù nhân lương tâm là Luật sư Nguyễn Văn Đài và Blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vào năm 2018. Song chính quyền Việt Nam lại bắt bù, tức thả một người thì bắt lại và xử án tù từ 10 - 20 người bất đồng chính kiến khác. Chỉ tính riêng từ đầu năm 2019, khi chính thức áp dụng Luật An ninh mạng, cho tới nay chính quyền Việt Nam đã tống giam đến 18 người bất đồng chính kiến chỉ vì họ phải đối những chính sách bất công và của chính quyền và nạn tham nhũng của các quan chức chính quyền. Về thủ đoạn ‘bắt bù’ như thế, chính ông Tom Malinowsky - Trợ lý ngoại trưởng Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về dân chủ, lao động và nhân quyền, và là Trưởng đoàn đối thoại nhân quyền Mỹ - Việt vào năm 2015, là người nắm rất rõ và đã từng phải phản ứng ra mặt đối với thủ đoạn ấy. Cũng có những thông tin từ trong nội bộ đảng cầm quyền ở Việt Nam về việc chính quyền này rất coi thường bản lĩnh của EU trong các cuộc đối thoại hàng năm EU - Việt Nam về nhân quyền. Rất thường là chính quyền Việt Nam chỉ cử một quan chức bậc trung (cấp vụ trưởng) và hoàn toàn không có thẩm quyền quyết định để gặp phái đoàn EU. Quan chức này đưa ra những hứa hẹn ngọt ngào mà có thể làm cho các thành viên đoàn EU hài lòng, nhưng sau đó Việt Nam không thực hiện, hoặc chỉ thực hiện rất ít những khuyến nghị về nhân quyền của phái đoàn EU. Còn trong cung cách đối xử với bất đồng chính kiến trong nước, rõ ràng chính quyền Việt Nam đã làm ngược lại những khuyến nghị của EU. Sẽ ra sao nếu dễ dãi phê chuẩn EVFTA? Vào lúc này và khi thời điểm Nghị viện châu Âu xem xét bỏ phiếu EVFTA đang đến gần, có thể sẽ diễn ra vào tháng 2 năm 2020, chính thể độc tài ở Việt Nam đang tìm cách thúc giục EU sớm phê chuẩn EVFTA, nhưng sẵn sàng qua mặt EU thêm một lần nữa bằng những hứa hẹn ‘sẽ cải thiện nhân quyền’ hoàn toàn đầu môi chót lưỡi. Nhưng những bằng chứng không thể chối cãi về vi phạm nhân quyền, cộng với tình trạng đàn áp bất đồng chính kiến ngày càng leo thang của chính thể độc tài ở Việt Nam là một thực tế trần trụi và đau đớn mà nhiều nghị sĩ EU không nên bỏ qua khi cân nhắc bỏ phiếu có thông qua hay không Hiệp Định EVFTA và IPA. Một cái gật đầu dễ dãi của Nghị viện châu Âu đối với EVFTA và IPA sẽ phủ nhận toàn bộ bản nghị quyết nhân quyền Việt Nam của chính cơ quan này, khiến uy tín lẫn hình ảnh của Nghị viện châu Âu bị giảm sút không ít trong đánh giá của cộng đồng quốc tế. Vào tháng 2 năm 2019, Hội đồng châu Âu đã từng thông báo hoãn việc ký kết EVFTA và IPA. Ngay trước sự kiện này là một thư kiến nghị của 18 tổ chức xã hội dân sự quốc tế và Việt Nam đề nghị EU hoãn ký kết hai hiệp định thương mại do chính quyền Việt Nam hầu như không có sự thay đổi nào theo hướng tiến bộ về nhân quyền. Nhưng chỉ sau đó vài tháng, khi chính quyền Việt Nam đưa Công ước 98 về lao động ra quốc hội nước này để phê chuẩn, dường như Hội đồng châu Âu đã hài lòng quá sớm, từ đó dẫn đến việc co quan này chấp thuận cho Ủy ban Thương mại quốc tế châu Âu ký kết EVFTA và IPA với Việt Nam vào tháng 6 năm 2019. Tuy nhiên thái độ quá dễ dãi và có phần vội vã của Hội đồng châu Âu đã có câu trả lời: từ đó đến nay, bức tranh đàn áp nhân quyền ở Việt Nam ngày càng xám xịt. 13 năm sau sự kiện “Việt Nam được Tổ Chức Thương Mại Thế Giới (WTO) chấp thuận cho trở thành thành viên thứ 150,” kịch bản “vào trước, bắt sau” hầu như đang tái hiện ở Việt Nam. Vào năm 2006, chính thể Việt Nam đã nhún mình giảm bớt đàn áp và bắt bớ giới nhân quyền và bất đồng chính kiến để tiếp đón Tổng Thống Mỹ George Bush tại Hà Nội, và sang năm 2007 Việt Nam được Mỹ nhấc khỏi CPC (Danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo), tức được giảm cấm vận kinh tế và được hưởng những điều kiện ưu đãi về vay tín dụng và viện trợ không hoàn lại của quốc tế. Nhưng chỉ một năm sau đó, từ năm 2008 trở đi, công an Việt Nam liên tiếp gia tăng tống giam người bất đồng như một kiểu “bắt bù”. Các nhà tù Việt Nam chật kín tù chính trị với con số bị bắt và bị xử tù lên đến nửa trăm người mỗi năm. Còn lần này là EVFTA và IPA. Rất nhiều dấu hiệu trong thời gian gần đây cho thấy chính quyền Việt Nam đang chờ được Quốc hội châu Âu phê chuẩn EVFTA và IPA là sẽ ra tay, với cường độ cao hơn hẳn tình trạng ‘bắt hạn chế’ vào lúc này, để bắt bớ hàng loạt tiếng nói bất đồng chính kiến trong nước, đặc biệt là những người dám phản đối Việt Nam vào EVFTA do vi phạm nhân quyền, và tiếp tục xử án tù nặng nề các công dân yêu nước dám phản kháng Trung Quốc. Tháng 11 năm 2019, một lần nữa nhiều tổ chức xã hội dân sự quốc tế và Việt Nam đã gửi Thư ngỏ cho Chủ tịch quốc hội châu Âu và các cơ quan thuộc quốc hội này, đề nghị Nghị viện châu Âu hoãn việc phê chuẩn EVFTA và IPA cho đến khi các yêu cầu về nhân quyền đề ra được chính quyền Việt Nam đáp ứng.
......

Ván cờ cuối đầy rủi ro của Trung Quốc tại Hồng Kông

Minxin Pei / Phan Nguyên biên dịch| Dù sự leo thang bạo lực nhanh chóng ở Hong Kong đã đủ đáng sợ, nhưng mọi thứ có thể vẫn còn trở nên tồi tệ hơn nữa. Thông cáo của Hội nghị Trung ương lần thứ tư vừa kết thúc của Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) khóa 19 cho thấy Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đang có kế hoạch thắt chặt sự kìm kẹp của mình đối với thuộc địa cũ của Anh bằng bất cứ giá nào. Ông Tập nên chuẩn bị để gánh chịu những phí tổn khổng lồ. Thông cáo bao gồm hai cam kết đáng lo ngại. Đầu tiên, chính quyền trung ương Trung Quốc sẽ “điều khiển và kiểm soát” (guanzhi) Hong Kong (và Ma Cao) bằng cách “sử dụng tất cả các quyền lực được trao theo hiến pháp và Luật Cơ bản”, bản tiểu hiến pháp xác định tình trạng của Hong Kong. Thứ hai, Trung Quốc sẽ xây dựng và cải thiện một hệ thống pháp lý và cơ chế thực thi để bảo vệ an ninh quốc gia tại cả hai đặc khu hành chính. Vài ngày sau hội nghị, kế hoạch của ĐCSTQ nhằm khẳng định quyền kiểm soát đối với Hong Kong trở nên rõ ràng hơn khi họ công bố toàn văn nghị quyết được Ủy ban Trung ương thông qua. Chính quyền trung ương Trung Quốc dự định thay đổi quy trình bổ nhiệm trưởng đặc khu và các quan chức chủ chốt của Hong Kong, đồng thời cải cách cách thức Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc (tức Quốc hội) diễn giải Luật Cơ bản. Hơn nữa, Trung Quốc sẽ hỗ trợ tăng cường khả năng thực thi pháp luật của Hong Kong và đảm bảo rằng chính quyền thành phố sẽ ban hành các đạo luật để tăng cường an ninh quốc gia. Trung Quốc cũng sẽ làm sâu sắc hơn sự hội nhập kinh tế giữa Hong Kongg với đại lục và mở rộng các chương trình “giáo dục” để nuôi dưỡng “ý thức dân tộc và tinh thần yêu nước”, đặc biệt là trong giới công chức và thanh niên. Mặc dù chi tiết của kế hoạch vẫn chưa được đưa ra, nhưng dường như các nhà lãnh đạo Trung Quốc có ý định bỏ qua Luật Cơ bản nhằm kiểm soát trực tiếp hơn việc bổ nhiệm các quan chức chủ chốt, làm suy yếu hoặc xóa bỏ nền độc lập tư pháp của Hong Kong, hạn chế tự do dân sự, và đàn áp bất đồng chính kiến, bao gồm thông qua truyền bá ý thức hệ. Nói cách khác, họ đã quyết định từ bỏ trên thực tế mô hình “một quốc gia, hai chế độ” mà Đặng Tiểu Bình hứa sẽ duy trì trong 50 năm sau khi Hong Kongg được trả lại cho Trung Quốc vào năm 1997. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc phải biết rằng họ sẽ gặp phải sự kháng cự mạnh mẽ. Trong khi một số bước ban đầu sẽ được thực hiện tại Bắc Kinh, các biện pháp thực chất nhất của kế hoạch sẽ phải được thực thi tại Hong Kong. Và nếu các cuộc biểu tình hiện tại cho thấy điều gì đó,  thì đó là việc người dân Hồng Kông sẽ không cam chịu mà thay vào đó sẽ chiến đấu tới cùng. Trên thực tế, Trung Quốc đã cố gắng để hội đồng lập pháp Hong Kong thông qua một đạo luật an ninh quốc gia trước đó, vào năm 2003, nhưng hơn nửa triệu cư dân đã xuống đường để phản đối, buộc chính phủ phải rút dự luật. Tương tự như vậy, Trung Quốc đã cố gắng vào năm 2012 để khởi xướng chương trình “giáo dục yêu nước” ở Hong Kong bằng cách thay đổi sách giáo khoa lịch sử, qua đó kích động một cuộc nổi dậy của phụ huynh và học sinh, buộc chính phủ phải lùi bước. Khi ĐCSTQ cố gắng kiểm soát toàn bộ Hong Kong, các cuộc biểu tình thậm chí còn lớn hơn, bạo lực hơn có nhiều khả năng xảy ra. Thành phố sẽ càng hỗn loạn và trở nên không thể kiểm soát. Nhưng đó cũng có thể là điều mà các nhà lãnh đạo Trung Quốc muốn: một cái cớ để triển khai lực lượng an ninh và áp đặt sự kiểm soát trực tiếp đối với Hong Kong. Theo nghĩa đó, Hội nghị Trung ương lần thứ tư có thể khởi đầu cho sự kết thúc của một Hong Kong như chúng ta từng biết. Điều mà Tập và ĐCSTQ dường như không hiểu là cách tiếp cận này sẽ làm tổn thương họ đến mức nào. Rốt cuộc, Trung Quốc có thể sẽ mất phần lớn sự kết nối với hệ thống tài chính toàn cầu khi các nước sửa đổi quan hệ của họ với một Hong Kong mới. Hiện tại, Hạ viện Hoa Kỳ đã thông qua một dự luật mà nếu cũng được Thượng viện thông qua sẽ giao cho Bộ Ngoại giao đánh giá hàng năm để xác định liệu Hong Kong có đủ tự chủ nhằm được hưởng tình trạng giao thương đặc biệt theo quy định của pháp luật Hoa Kỳ hay không. Khi chính quyền trung ương Trung Quốc chà đạp lên quyền của Hong Kong, nhiều nền dân chủ phương Tây – bao gồm cả những nước đã ngần ngại ủng hộ các nỗ lực của Tổng thống Mỹ Donald Trump nhằm kiềm chế Trung Quốc – có khả năng sẽ ủng hộ các biện pháp trừng phạt kinh tế toàn diện. Rõ ràng rằng đây sẽ là một kết cục tàn khốc đối với ông Tập và ĐCSTQ, khi mà tính chính đáng của họ phụ thuộc vào sự tăng trưởng kinh tế liên tục và việc cải thiện mức sống. Nhưng ở một đất nước mà những người lãnh đạo hàng đầu không chấp nhận bất đồng chính kiến, có rất ít biện pháp tự vệ chống lại các chính sách tồi. Hai năm trước, Tập tuyên bố rằng vào thời điểm nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa kỷ niệm một trăm năm ngày thành lập vào năm 2049, đó phải là một “quốc gia xã hội chủ nghĩa hiện đại vĩ đại” với một nền kinh tế tiên tiến. Hội nghị Trung ương lần thứ tư nhắc lại mục tiêu này. Nhưng nếu chính quyền trung ương Trung Quốc phản bội nghĩa vụ của họ với Hong Kong, mục tiêu đó có thể sẽ trở thành một giấc mơ xa vời. Minxin Pei là giáo sư ngành quản trị chính quyền của Đại học Claremont McKenna và là tác giả cuốn China’s Crony Capitalism. Minxin Pei Phan Nguyên biên dịch Nguyên bản Anh ngữ: “China’s Risky Endgame in Hong Kong”, MinxinPei, Project Syndicate, 13/11/2019. Nguồn: Nghiên Cứu Quốc Tế Bắc Kinh – ‘tiến thoái lưỡng nan’ ở Hong Kong  
......

Thư kiến nghị hoãn phê chuẩn EVFTA và IPA

Phạm Chí Dũng| Kính gửi: – Ông David Sassoli, Chủ Tịch Quốc Hội Âu Châu – Ông Bernd Lange, Chủ Tịch Ủy Ban Thương Mại Quốc Hội Âu Châu – Ông David MacAllister, Chủ Tịch Ủy Ban Ngoại Giao Quốc Hội Âu Châu – Bà Marie Aréna, Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Quyền Quốc Hội Âu Châu – Ông Tomas Tobé, Chủ Tịch Ủy Ban Phát Triển Quốc Hội Âu Châu – Các cơ quan thuộc Quốc Hội Âu Châu Tôi là Phạm Chí Dũng, nhà báo độc lập, Chủ tịch Hội Nhà báo độc lập Việt Nam – một tổ chức xã hội dân sự độc lập và đấu tranh cho dân chủ nhân quyền, ra đời vào năm 2014 ở Việt Nam, với hơn 70 nhà báo tự do, hoạt động hoàn toàn độc lập về quan điểm và nội dung, không phụ thuộc vào chính quyền về đường lối quan điểm, nhân sự và tài chính. Hội Nhà báo độc lập Việt Nam và cá nhân tôi đặc biệt quan tâm đến Hiệp Định Thương Mại Tự Do giữa Liên Âu và Việt Nam (EVFTA) và Hiệp Định Bảo Vệ Đầu Tư (IPA) mà Liên minh châu Âu (EU) đã ký và có thể sẽ xem xét việc phê chuẩn với Việt Nam. Chúng tôi đã có rất nhiều bài viết nghiên cứu và phân tích, đăng trên trang web của Hội Nhà báo độc lập Việt Nam là vietnamthoibao.org và nhiều trang mạng khác, nêu rõ quan điểm việc ký kết, phê chuẩn và triển khai hai hiệp định này cần được bắt đầu từ việc chính quyền Việt Nam phải cải thiện một cách có thể chứng minh được các vấn đề nhân quyền liên quan đến các công ước quốc tế về lao động, công đoàn độc lập, tự do tôn giáo, tự do báo chí, tự do lập hội, xã hội dân sự, tù nhân lương tâm… Cho tới nay, tôi vẫn ngạc nhiên không biết vì nguyên do đặc biệt nào mà một số quan chức của EU lại tỏ ra vồ vập EVFTA và IPA, luôn tìm cách thúc đẩy để hai hiệp định này được ký kết và phê chuẩn sớm nhưng lại không hề quan tâm đến khía cạnh mất cân bằng nghiêm trọng trong cán cân thương mại EU – Việt Nam, và đặc biệt là không quan tâm đến cải thiện nhân quyền – là nội dung quan trọng nằm trong hai hiệp định này và cũng nằm trong tiêu chí của EU về tăng cường dân chủ ở các nước trên thế giới. Khác với cách đánh giá của chính quyền Việt Nam và một số quan chức EU cho rằng có EVFTA và IPA sẽ làm gia tăng đáng kể lợi ích kinh tế cho EU, tôi cho rằng thực tế đã chứng minh ngược lại: trong quan hệ thương mại song phương và đa phương giữa EU và Việt Nam trong nhiều năm qua, hầu như năm nào EU cũng phải nhập siêu từ Việt Nam đến 20 – 25 tỷ USD, và giá trị nhập siêu này ngày càng tăng theo thời gian. Nếu xét trên phương diện lợi thế so sánh về kinh tế, rõ ràng giá trị nhập siêu quá lớn này cho thấy EU không phải là đối tác được hưởng lợi đáng kể, mà ngược lại EU phải chịu thiệt thòi đáng kể trong giao thương với Việt Nam. Có chăng, chỉ là một nhóm nhỏ trong các doanh nghiệp của EU làm ăn với Việt Nam được hưởng lợi và hưởng lợi đặc biệt từ chuyện buôn bán này. Tôi tự hỏi phải chăng nhiều dư luận từ trước tới nay là có cơ sở đáng tin cậy khi đề cập một số doanh nghiệp thuộc EU đã thông qua một số quan chức EU và người đứng đầu của Phái đoàn EU tại Việt Nam – ông Bruno Angelet (vừa hết nhiệm kỳ tại Việt Nam vào năm 2019) để vận động Ủy ban Thương mại quốc tế châu Âu, Hội đồng châu Âu và Quốc hội châu Âu cho ký kết và phê chuẩn EVFTA và IPA nhưng bỏ mặc tình trạng vi phạm nhân quyền cực kỳ nghiêm trọng của chính quyền Việt Nam. Và phải chăng luận điểm của một số quan chức EU cho rằng nếu không có EVFTA sẽ thiệt thòi lớn cho doanh nghiệp châu Âu chỉ nên hiểu là về thực chất, đó chỉ là sự thiệt thòi cho một nhóm nhỏ, chứ không phải tất cả, doanh nghiệp thuộc EU? Vào tháng 10 năm 2018, ngay sau khi chính quyền Việt Nam phải cử một phái đoàn đến Bruxelles để điều trần về nhân quyền – EVFTA, ông Bruno Angelet – Trưởng phái đoàn EU tại Việt Nam – đã vào Sài Gòn và có một cuộc gặp với tôi và một luật sư nhân quyền là Lê Công Định. Khi đó, chúng tôi đã có phần hy vọng rằng rốt cuộc thì ông Bruno cũng bắt đầu chú ý tới việc cải thiện nhân quyền, khi trước đó ông ta hầu như rất ít gặp gỡ giới đấu tranh dân chủ nhân quyền ở Việt Nam. Nhưng nội dung cuộc gặp này lại khiến chúng tôi hết sức thất vọng, vì ông Bruno trong khi hoàn toàn không đề cập gì đến tình trạng vi phạm nhân quyền của chính quyền Việt Nam và việc cải thiện nhân quyền, thì lại gợi ý với chúng tôi rằng Việt Nam đã có tự do ngôn luận, tự do báo chí nên đề nghị chúng tôi viết theo hướng ủng hộ việc ký kết EVFTA và IPA (cũng có thể được hiểu là chúng tôi nên hạn chế viết bài phản bác việc ký hai hiệp định này do chính quyền Việt Nam vi phạm nhân quyền). Tôi không biết Phái đoàn EU tại Việt Nam đã từng tham mưu cho EU ra sao về EVFTA, IPA và tình hình nhân quyền ở Việt Nam, mà chỉ biết rằng vào thời ông Bruno Angelet làm Trưởng phái đoàn EU tại Việt Nam, cơ quan này có lẽ là một trong những cơ quan đại diện ngoại giao của nước ngoài hoạt động mờ nhạt nhất về nhân quyền Việt Nam, hầu như không có tác động nào đến chính quyền Việt Nam về cải thiện nhân quyền, còn cá nhân ông Bruno lại là tâm điểm của nhiều dư luận về việc ông ta quá gần gũi với giới quan chức trong chính quyền Việt Nam, thường nói tốt cho chính quyền này trong khi né tránh các vụ đàn áp nhân quyền, đến mức ông ta bị xem là ‘thân chính quyền Việt Nam’. Điều này hẳn là một trong những nguyên nhân chính yếu dẫn đến hệ lụy là 8 cuộc đối thoại nhân quyền EU- Việt Nam trong những năm qua đã hầu như không có tác dụng gì. Chúng tôi có thể đánh giá rằng đến 95% những khuyến nghị của EU về cải thiện nhân quyền trong những năm qua đã bị chính quyền Việt Nam bỏ qua, sau khi hứa hẹn ngọt lịm. Một vài nội dung mà chính quyền Việt Nam thực hiện về nhân quyền và khoa trương với quốc tế chỉ là giới tính – một vấn đề vô thưởng vô phạt mà không làm ảnh hưởng gì tới chân đứng chính trị của chế độ độc đảng và độc tài ở Việt Nam. Có một vài hoạt động mà có thể mang dấu ấn đóng góp của EU như vận động chính quyền Việt Nam trả tự do cho hai tù nhân lương tâm là Luật sư Nguyễn Văn Đài và Blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vào năm 2018. Song chính quyền Việt Nam lại bắt bù, tức thả một người thì bắt lại và xử án tù từ 10 – 20 người bất đồng chính kiến khác. Chỉ tính riêng từ đầu năm 2019, khi chính thức áp dụng Luật An ninh mạng, cho tới nay chính quyền Việt Nam đã tống giam đến 18 người bất đồng chính kiến chỉ vì họ phải đối những chính sách bất công và của chính quyền và nạn tham nhũng của các quan chức chính quyền. Về thủ đoạn ‘bắt bù’ như thế, chính ông Tom Malinowsky – Trợ lý ngoại trưởng Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ về dân chủ, lao động và nhân quyền, và là Trưởng đoàn đối thoại nhân quyền Mỹ – Việt vào năm 2015, là người nắm rất rõ và đã từng phải phản ứng ra mặt đối với thủ đoạn ấy. Chúng tôi cũng đã nghe được những nguồn tin từ trong nội bộ đảng cầm quyền ở Việt Nam về việc chính quyền này rất coi thường bản lĩnh của EU trong các cuộc đối thoại hàng năm EU – Việt Nam về nhân quyền. Rất thường là chính quyền Việt Nam chỉ cử một quan chức bậc trung (cấp vụ trưởng) và hoàn toàn không có thẩm quyền quyết định để gặp phái đoàn EU. Quan chức này đưa ra những hứa hẹn ngọt ngào mà có thể làm cho các thành viên đoàn EU hài lòng, nhưng sau đó Việt Nam không thực hiện, hoặc chỉ thực hiện rất ít những khuyến nghị về nhân quyền của phái đoàn EU. Còn trong cung cách đối xử với bất đồng chính kiến trong nước, rõ ràng chính quyền Việt Nam đã làm ngược lại những khuyến nghị của EU. Vào giữa tháng Mười Một năm 2018, Quốc hội châu Âu đã ban hành nghị quyết về nhân quyền Việt Nam mang số hiệu 2018/2925 (RSP). Đây là nghị quyết rất rộng và sâu, văn phong mạnh mẽ, đề cập đến hầu hết những vấn đề vi phạm nhân quyền ở Việt Nam trong các lĩnh vực lao động, tự do tôn giáo, tự do báo chí, tự do ngôn luận trên mạng Internet, tù nhân lương tâm… và yêu cầu chính quyền Việt Nam phải cải thiện nhân quyền ngay. Bản nghị quyết này đã gây ấn tượng mạnh và tạo nên hy vọng lớn trong giới đấu tranh dân chủ và nhân quyền ở Việt Nam. Nhưng cho đến ngày 30 tháng Sáu năm 2019 khi hai hiệp định EVFTA và IPA được Ủy ban Thương mại quốc tế châu Âu ký với Việt Nam tại Hà Nội, chỉ mới một phần rất nhỏ trong toàn bộ nội dung của bản nghị quyết về nhân quyền này được phía Việt Nam đáp ứng. Trước yêu cầu phải ký 3 công ước quốc tế còn lại của Tổ Chức Lao Động Quốc Tế (ILO), chính thể Việt Nam đã chỉ mang ra quốc hội bàn việc ký và phê chuẩn Công Ước 98 về thỏa ước lao động, là định chế mà về thực chất không có ảnh hưởng gì đến nền chính trị độc tài. Còn hai công ước quốc tế còn lại về lao động là Công Ước 105 về chống cưỡng bức lao động, và đặc biệt Công Ước 87 – công ước then chốt quy định bắt buộc về quyền của người lao động được tự do thành lập công đoàn độc lập – lại bị chính quyền Việt Nam treo đến năm 2023 hoặc năm 2025. Nhưng chẳng có gì chắc chắn là đến năm đó Công Ước 87 sẽ được ký và nhất là sẽ được thực hiện một cách nghiêm túc. Cần chú ý rằng trong quan điểm của chính quyền Việt Nam, công đoàn độc lập bị xem là ‘phản động’ nhất và khiến chính quyền này lo sợ nhất, vì Việt Nam luôn so sánh đồng dạng công đoàn độc lập với Công đoàn Đoàn kết cùng hành động ‘lật đổ chính quyền’ ở Ba Lan vào những năm 80 của thế kỷ XX. Việc Việt Nam kéo lùi thời điểm ký Công ước 87 về thực chất là một thủ thuật câu giờ và hy vọng sẽ làm cho EU và Tổ chức Lao động quốc tế (ILO) nản lòng mà không đòi hỏi Việt Nam phải ký Công ước 87 nữa. Trong khi đó, việc Việt Nam sửa đổi Bộ Luật Lao Động và Luật Công Đoàn cũng trí trá và ma mãnh không kém khi dự thảo này tuyệt đối không đề cập đến khái niệm “công đoàn độc lập,” trong khi dựng lên một núi thủ tục hành chính để làm nản lòng những công nhân muốn tự tay thành lập công đoàn phi nhà nước. Cũng trong khi đó, không khí đàn áp nhân quyền ở Việt Nam vẫn đặc sệt như một thùng thuốc súng. Công an Việt Nam vẫn liên tiếp bắt bớ và hành hung dã man những người hoạt động nhân quyền và xã hội dân sự, bắt bớ và giam cầm từ nghệ sĩ làm phim về dân oan đất đai cho đến những phụ nữ chống BOT bẩn… Vẫn chưa có bất kỳ một dấu hiệu nào cho bất kỳ một “cải thiện nhân quyền” nào, dù chỉ mang tính mị dân hoặc để đối phó với cộng đồng quốc tế… Vào lúc này và khi thời điểm Nghị viện châu Âu xem xét bỏ phiếu EVFTA đang đến gần – có thể sẽ diễn ra vào tháng 2 năm 2020, chính thể độc tài ở Việt Nam đang tìm cách thúc giục EU sớm phê chuẩn EVFTA, nhưng sẵn sàng qua mặt EU thêm một lần nữa bằng những hứa hẹn ‘sẽ cải thiện nhân quyền’ hoàn toàn đầu môi chót lưỡi. EVFTA và IPA là đặc biệt cần cho Việt Nam, trong bối cảnh từ nhiều năm qua Việt Nam chỉ có thể xuất siêu sang thị trường EU (khoảng 20 – 25 tỷ USD/năm) và sang thị trường Hoa Kỳ (khoảng 35 – 40 tỷ USD/năm), nhưng lại phải nhập siêu lớn từ các thị trường khác như Hàn Quốc (khoảng 25 tỷ USD/năm) và đặc biệt là nhập siêu từ Trung Quốc (gần 50 tỷ USD/năm). Và trong bối cảnh ngân sách Việt Nam đang thiếu trầm trọng ngoại tệ để trả nợ nước ngoài… Vào lúc này, quá nhiều khó khăn kinh tế đã tích tụ và chồng chất để trở thành nỗi bế tắc được định dạng ngay trên gương mặt của đảng Cộng Sản Việt Nam. Nếu không khẩn cấp tìm ra lối thoát kinh tế và tài chính, chẳng mấy năm nữa đảng sẽ không còn tiền nuôi đội ngũ công chức viên chức lên đến gần ba triệu người, cùng một lực lượng vũ trang và bán vũ trang hoặc chỉ biết đàn áp quyền làm người của dân chúng, hoặc chỉ lo làm “kinh tế quốc phòng” mà chẳng hề bảo vệ ngư dân Việt trong lúc tàu Trung Quốc hùng hổ tấn công, hành hung và bắn giết. Trong toàn bộ bức tranh u tối kinh tế ở Việt Nam đương đại, EVFTA và IPA là lối thoát được Bộ Chính Trị đảng ở Việt Nam kỳ vọng nhất. Nhưng những bằng chứng không thể chối cãi về vi phạm nhân quyền, cộng với tình trạng đàn áp bất đồng chính kiến ngày càng leo thang của chính thể độc tài ở Việt Nam là một thực tế trần trụi và đau đớn mà nhiều nghị sĩ EU không nên bỏ qua khi cân nhắc bỏ phiếu có thông qua hay không Hiệp Định EVFTA và IPA. Một cái gật đầu dễ dãi của Nghị viện châu Âu đối với EVFTA và IPA sẽ phủ nhận toàn bộ bản nghị quyết nhân quyền Việt Nam của chính cơ quan này, khiến uy tín lẫn hình ảnh của Nghị viện châu Âu bị giảm sút không ít trong đánh giá của cộng đồng quốc tế. Vào tháng 2 năm 2019, Hội đồng châu Âu đã từng thông báo hoãn việc ký kết EVFTA và IPA. Ngay trước sự kiện này là một thư kiến nghị của 18 tổ chức xã hội dân sự quốc tế và Việt Nam đề nghị EU hoãn ký kết hai hiệp định thương mại do chính quyền Việt Nam hầu như không có sự thay đổi nào theo hướng tiến bộ về nhân quyền. Nhưng chỉ sau đó vài tháng, khi chính quyền Việt Nam đưa Công ước 98 về lao động ra quốc hội nước này để phê chuẩn, dường như Hội đồng châu Âu đã hài lòng quá sớm, từ đó dẫn đến việc co quan này chấp thuận cho Ủy ban Thương mại quốc tế châu Âu ký kết EVFTA và IPA với Việt Nam vào tháng 6 năm 2019. Tuy nhiên thái độ quá dễ dãi và có phần vội vã của Hội đồng châu Âu đã có câu trả lời: từ đó đến nay, bức tranh đàn áp nhân quyền ở Việt Nam ngày càng xám xịt. 13 năm sau sự kiện “Việt Nam được Tổ Chức Thương Mại Thế Giới (WTO) chấp thuận cho trở thành thành viên thứ 150,” kịch bản “vào trước, bắt sau” hầu như đang tái hiện ở Việt Nam. Vào năm 2006, chính thể Việt Nam đã nhún mình giảm bớt đàn áp và bắt bớ giới nhân quyền và bất đồng chính kiến để tiếp đón Tổng Thống Mỹ George Bush tại Hà Nội, và sang năm 2007 Việt Nam được Mỹ nhấc khỏi CPC (Danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo), tức được giảm cấm vận kinh tế và được hưởng những điều kiện ưu đãi về vay tín dụng và viện trợ không hoàn lại của quốc tế. Nhưng chỉ một năm sau đó, từ năm 2008 trở đi, công an Việt Nam liên tiếp gia tăng tống giam người bất đồng như một kiểu “bắt bù”. Các nhà tù Việt Nam chật kín tù chính trị với con số bị bắt và bị xử tù lên đến nửa trăm người mỗi năm. Còn lần này là EVFTA và IPA. Rất nhiều dấu hiệu trong thời gian gần đây cho thấy chính quyền Việt Nam đang chờ được Quốc hội châu Âu phê chuẩn EVFTA và IPA là sẽ ra tay, với cường độ cao hơn hẳn tình trạng ‘bắt hạn chế’ vào lúc này, để bắt bớ hàng loạt tiếng nói bất đồng chính kiến trong nước, đặc biệt là những người dám phản đối Việt Nam vào EVFTA do vi phạm nhân quyền, và tiếp tục xử án tù nặng nề các công dân yêu nước dám phản kháng Trung Quốc. Vì những lý do trên đã trở nên quá cấp bách, tôi tha thiết kiến nghị với Quốc hội Liên minh châu Âu hoãn phê chuẩn hai hiệp định EVFTA và IPA, cho tới lúc nào chính quyền Việt Nam có được những cải thiện nhân quyền có thể chứng minh được, và chứng minh đã tuân thủ một cách nghiêm túc nghị quyết nhân quyền Việt Nam số 2018/2925 (RSP) của Quốc hội châu Âu. Tôi chịu trách nhiệm về những thông tin, số liệu và nhận định trong thư kiến nghị này. Chân thành cám ơn các ông/bà trong Quốc hội châu Âu. Việt Nam ngày 10 tháng 11 năm 2019 Phạm Chí Dũng Nhà báo độc lập, Chủ tịch Hội Nhà báo độc lập Việt Nam Hiện sống ở thành phố Sài Gòn, Việt Nam Email: phamchidungthuongson@gmail.com —————————— English version: Vietnam, 10 November , 2019 PETITION TO POSTPONE THE RATIFICATION OF THE EVFTA AND IPA To: Mr. David Sassoli, President of European Parliament Mr. Bernd Lange, Chairman of European Parliament’s International Trade Committee Mr. David MacAllister, Chairman of the European Parliament’s Foreign Affairs Committee Mrs. Maria Arena, Chair of Subcommittee on Human Rights at the European Parliament Mr. Tomas Tobé, Chairman of Committee on Development European Parliament’s Departments Subject: Postponing the ratification of the EU-Vietnam Free Trade Agreement (EVFTA) and Investment Protection Agreement (IPA) I am Pham Chi Dung, independent journalist – Chairman of Independent Journalists Association of Vietnam (IJAVN). Founded in 2014, the association is an civil organization consisting of more than 70 journalists and operates independently. IJAVN and I keenly concern about the signed EU-Vietnam Free Trade Agreement (EVFTA) and Investment Protection Agreement (IPA) and their coming ratification. Having published many researches and posts on our website (www.vietnamthoibao.org ), we expect that the regime of Vietnam would improve its poor human rights records; ratify International Labour Organization (ILO) Convention 87 on the right to organize, 98 on collective bargaining, and 105 on the abolition of forced labor; respect the rights to freedom of press, religions and association; prisoners of conscience; etc as its commitments to the EU. I am wondering why some of EU representatives are too eager to have EVFTA and IPA ratified regardless of the EU trade deficit with Vietnam and human rights violations whereas human rights improvement is the core value of the agreements and also part of the EU’s supports to democracy around the world. The EU trade deficit with Vietnam widened annually and up to 20-25 billion dollars. As the trade deficit reflects, Vietnam is likely to be the main beneficiary of EU-Vietnam trade deals but not the EU. There might be only a small group of EU companies but not all EU business benefiting from the agreements. It is alleged that a number of particular EU business groups had the EVFTA and IPA lobbied by the former head of the Delegation of the European Union to Vietnam Bruno Angelet and some EU representatives, but neglect the serious human rights abuses of the Vietnamese government. In October 2018, after the hearing of Vietnam delegation on human rights – EVFTA in Brussels, the former head of the Delegation of the European Union to Vietnam Bruno Angelet had met with lawer Le Cong Dinh and me in Saigon. By then we did hope that Mr. Bruno Angelet would finally have paid attention to human rights situations in Vietnam since he had hardly met up with any right activists or dissidents. However, we were totally disappointed with the outcome of the meeting. Mr. Bruno Angelet did not mention the poor human rights records nor the need to improve human right situations. Instead, Mr. Bruno Angelet stated that Vietnam had granted freedom of press and expression, and then suggested that we should have written more articles to support EVFTA and IPA. In other words, we should not have published articles to oppose the agreements due to human rights violations. I have not known how the Delegation of the European Union to Vietnam advised the EU on EVFTA, IPA and human rights situation in Vietnam. However, during Ambassador Bruno Angelet’s tenure, the Delegation had put few pressure on Vietnamese regime to improve human rights situation. Ambassador Bruno Angelet himself seemed too closed to Vietnamese authorities, often praised the regime and hardly mentioned human rights violations. Some considered the Ambassador as a “ good friend of the Vietnam’s regime.” This might be one of the reasons that made the 8 EU-Vietnam human rights dialogues in the recent years fruitless. I estimated roughly 95% of the EU recommendations on human rights being ignored or offering false promises. The only progress in human rights is supporting LGBT community and it did not affect the one-party ruled system and dictatorship in the country. There are a number of activities that could mark the contribution of the EU as pressing Vietnam to released two prominent prisoners of Conscience – Nguyen Van Dai and blogger Nguyen Ngoc Nhu Quynh – in 2018. However, Vietnam intensified crackdowns against right activists and dissidents. Since the new Cyber Security Law came to effect in January 2019, Vietnam imprisoned 18 dissidents because they criticized the government and its corruption system. Assistant secretary of state for democracy, human rights and labor; and chairman of the US-Vietnam human rights dialogue in 2015 – Tomasz P. Malinowski knew clearly about this tactics and had opposed it. From private source, it is said that Vietnam does not highly evaluate the EU stance on EU-Vietnam human rights dialogues. During these dialogues, Vietnam delegation usually was led by the Director general of International Organisations Department of the Vietnamese Ministry of Foreign Affairs who were not able to make any decisions. The head delegation seems to make all the promises to smooth the EU delegation but only a few of the promises would be kept. Vietnam’s crackdowns on dissidents sent out the signals that Vietnam do not take the EU’s recommendations on human rights issues. In November 2018, European Parliament (EP) issued resolution on Vietnam, notably the situation of human rights (2018/2925(RSP)). The resolution addressed most of human rights violations in the country such as labor; freedom of religion, press, and expression on the internet, prisoners of conscience; and called for significant improvements. The local activists were impressed by the resolution and they were looking forwards changes in the political and right atmosphere. However, Vietnam had complied with only a minor part of the resolution by EVFTA and IPA were signed in Hanoi on June 30, 2019. Hanoi has so far ratified International Labour Organization (ILO) Convention 98 on collective bargaining; and set timeline for the ILO Convention 87 on the right to organize, and Convention 105 on the abolition of forced labor between 2023 and 2025. There is no detailed timeline for ratification or any guarantee that Hanoi will meet their commitments. Hanoi considers independent unions as “ reactionary” ideas because of the impact of Polish the trade union Solidarity on the fall of communist system in Poland in 1989. Vietnam’s delay in signing the 87th Convention is essentially a timeless trick and hopes to frustrate the EU and the International Labor Organization (ILO) without requiring Vietnam to sign the 87 Convention again. The term “independent trade union” is not included in the ongoing revision of Vietnam’s Labor Code and Trade Union Law but a complicated process for those who intend to found non state trade unions. The violations of human rights is intensive and Hanoi hardly made any improvements in its human rights records. The police harassed and imprisoned rights activists, from a film producer who made films about land grabs victims to a female anti-BOT activist. There has not been any sign of any “human rights improvement”, either demagogical or to deal with the international community … The EU Parliament (EP) might consider to vote for EVFTA in February 2020 and Vietnam tries to have the EVFTA ratified. But Vietnam might again come up with their false promises on human rights. Vietnam exported to the EU around 20-25 billion US and 35-40 billion US dollars to the U.S. Thus, the EVFTA and IPA are extremely important to Hanoi to balance its huge trade deficit with China and Korea which mounted to 50 billion US dollars and 25 billion US dollars respectively. And Vietnam is in need of foreign currencies to pay off its external debts. The communist regime currently encounters too many challenges. If Hanoi can not export more, they will not be able to afford the three million state-employees, the People’s army, and Civil Defense Force. It is likely that the army focus more on human rights violations or on “ economic activities” but not on defending the fishermen against China on the South China Sea. In the whole picture of economic gloom in contemporary Vietnam, the Political Bureau of the Central Committee Communist Party of Vietnam expects the EVFTA and IPA to increase the country’s GDP. However, MEPs should consider Vietnam’s crucial human rights violations, intensified dissidents crackdowns before voting for the agreements. Any haste or easy votes for the agreements will affect the EP’s human rights resolution on Vietnam and the EU’s image. The EU Council once postponed the ratification of the EVFTA and IPA in February 2019 after 18 NGOs called the EU to postpone consent to the agreements. A few months later, Vietnam deposit of the instrument of ratification of ILO Convention 98 (Right to Organise and Collective Bargaining Convention); and as a result, the EU and Vietnam signed the agreements on 30 June 2019. Hence, since then Vietnam again intensified rights crackdowns. Thirteen years after Vietnam became the 150th member of the World Trade Organization, Vietnam repeated its “tactics”. In 2006, Vietnam made some progress on human rights to host the U.S. President George Bush in Hanoi; and then Vietnam was removed from the CPC list and joined the World Trade Organization in January 2007. One year later, 2008, Vietnam imprisoned more dissidents and convicted up to 50 political prisoners annually. The regime is likely to jail more dissidents after the EU ratify the EVFTA and IPA. Prominent dissidents who opposes EVFTA due to Vietnam’s poor human rights records and those who stand up against China will receive heavy prison sentences. With all the above-mentioned reasons, I would like to call the EP to postpone the ratification of the EVFTA and IPA until the Vietnam’s regime fulfills its commitments on human rights and proves that Vietnam complies with the resolution 2018/2925(RSP) issued by the EP. I am fully aware of all the information, data, and comments represented in this letter. Thank you for your attention. Yours sincerely, Pham Chi Dung Independent Journalist, Chairman of Independent Journalists Association of Vietnam Living in Saigon city, Vietnam Email: phamchidungthuongson@gmail.com  
......

DB Hayes: Không bằng chứng khủng bố, cần áp lực CSVN tuân thủ chuẩn pháp lý

Dân Biểu Úc Chris Hayes| Thông Cáo Báo Chí Chris Hayes Dân Biểu Quốc Hội Liên Bang Úc Châu – Khu Vực Fowler Ngày 13/11/2019 V/v: Ông Châu Văn Khảm “Thật đáng buồn khi thấy những sự vi phạm nhân quyền vẫn tiếp tục diễn ra khắp nơi trên thế giới, và cộng đồng chúng ta không thể tiếp tục làm ngơ”, Dân Biểu Chris Hayes nói. Vào Tháng Giêng năm nay, ông Châu Văn Khảm, 70 tuổi, một chủ tiệm bánh mì tại Bankstown đã về hưu, cũng là một nhà vận động nhân quyền, đã bị bắt giam tại TP.HCM, và mới đây đã bị kết tội “khủng bố” và bị tuyên án 12 năm tù giam bởi một toà án tại Việt Nam. “Vào đầu tuần này tôi đã tham dự một buổi họp liên quan đến ông Khảm với sự tham dự của hơn 200 người, và bà Khảm cũng hiện diện và hiển nhiên rất buồn khổ.” “Tôi được biết ông Khảm đã bị xét xử kín mà từ truyền thông đến thân nhân và bạn bè của ông Khảm đều không được phép tham dự.” “Thật đáng chán, nếu không muốn nói là đáng giận, khi thấy tình hình nhân quyền ở Việt Nam ngày một tồi tệ hơn, với việc đàn áp nhân quyền và những quyền tự do căn bản ngày càng gia tăng.” “Những người có đủ can đảm cất lên tiếng nói chống đối nhà cầm quyền Việt Nam đang bị cáo buộc những tội danh hình sự mơ hồ nhân danh an ninh quốc gia và bị tống giam không được xét xử công bằng, hoặc, trong nhiều trường hợp, không được cả luật sư biện hộ.” “Hơn nữa, họ đang phải đối đầu với tình trạng giam giữ và đối xử rất tồi tệ bởi nhà cầm quyền.” “Nhà cầm quyền Việt Nam đã cho thấy là họ không chịu tuân thủ pháp luật và sẵn sàng trấn áp, giam cầm và trục xuất những ai bênh vực những quyền con người căn bản nhất như tự do biểu đạt, quyền lập hội, quyền tự do tín ngưỡng, và quan trọng hơn cả, là sự bình đẳng trước pháp luật.” “Nhà nước giữ độc quyền chính trị, được hỗ trợ bởi một hệ thống tư pháp chỉ hành xử theo ý thích của nhà nước và không thực thi một nền công lý không thiên vị và không sợ hãi.” “Trường hợp của ông Khảm, một người ở tuổi 70, với tình trạng suy yếu sức khoẻ, từng bị nhập viện hai lần từ khi bị giam giữ tại Việt Nam, thật đáng quan ngại.” “Vì nhà cầm quyền CSVN không đưa ra được bằng cớ nào để minh chứng cho cáo buộc khủng bố, cộng đồng quốc tế cần phải khẩn thiết áp lực Việt Nam để bảo đảm là họ tôn trọng nhân quyền và nghiêm chỉnh tuân thủ tiến trình và chuẩn mực pháp lý,” Dân Biểu Chris Hayes phát biểu. Liên lạc: Chris Hayes MP 9726 3988 hay 0419 203 044 – www.chrishayesmp.com  
......

Khủng hoảng Hồng Kông: Phải chăng đã tới điểm không thể đảo ngược ?

Người biểu tình Hồng Kông giương ảnh người sinh viên 22 tuổi, qua đời sau cuộc đụng độ với cảnh sát, Hồng Kông, 09/11/2019. Reuters/Tyrone Siu Tú Anh - RFI| Một sinh viên Hồng Kông thiệt mạng, một thanh niên bị cảnh sát bắn trọng thương, một người ủng hộ Trung Quốc bị người biểu tình châm xăng đốt, cửa hàng Trung Quốc bị đập phá, truyền thông Bắc Kinh lại nói đến can thiệp quân sự trong khi Giáo hội Công Giáo lo ngại xung đột leo thang và có thêm nạn nhân mới nếu chính quyền không nhượng bộ. Từ thứ Sáu tuần trước, sau cái chết của sinh viên Alex Chow vì thương tích nặng trong bối cảnh xung đột với cảnh sát, bạo lực tại Hồng Kông gia tăng một cách đáng ngại. Trong tang lễ cũng như trong khuôn viên trường đại học của Alex Chow, xuất hiện những khẩu hiệu đòi trả thù. Hệ quả là lần đầu tiên từ khi phong trào chống dẫn độ biến thành việc chống Bắc Kinh chà đạp nguyên tắc « một nước hai chế độ », xảy ra nhiều vụ sinh viên Hoa lục bị sinh viên Hồng Kông hăm dọa.Theo AFP, căng thẳng được thấy rõ tại phần đông các trường đại học vào sáng thứ Ba. Trên những con đường dẫn về các trường đại học đều có người biểu tình chiếm lĩnh hoặc có các chướng ngại vật do các nhóm trẻ đeo mặt nạ hay khẩu trang dựng lên. Trường Bách Khoa náo loạn khi cảnh sát xông vào tìm bắt một nữ sinh viên tranh đấu. Vì lo sợ bị trả thù, nhiều sinh viên Hoa lục đã về nước cho dù mới tựu trường. Trong lúc đó, nhiều khu phố của Hồng Kông bị tê liệt vì hàng loạt hoạt động « xung kích ». Hệ thống chuyên chở công cộng gần như bị ngưng trệ trong ba ngày liên tiếp. Sự kiện làm cho dân Hồng Kông tức giận nhất là vừa xong tang lễ Alex Chow, vào sáng thứ Hai đã xảy ra vụ cảnh sát rút súng bắn vào bụng một thanh niên biểu tình 21 tuổi. Đoạn băng video đã thúc đẩy đông đảo dân Hồng Kông xuống đường phản kháng. Một phụ nữ chia sẻ với RFI : « Phải chăng Trung Quốc muốn tái diễn cuộc thảm sát Thiên An Môn ? ».   Vài giờ sau, một đoạn băng khác cho thấy một người đàn ông ủng hộ Bắc Kinh, sau một cuộc cãi vã, bị châm xăng đốt thành đuốc. Người bị bắn và người bị đốt đều đang được chăm sóc trong tình trạng hiểm nghèo. Hôm nay, từng nhóm thanh niên đeo khẩu trang lại tiếp tục tấn công hàng quán do người Trung Quốc làm chủ, lập chướng ngại vật cản trở lưu thông trên đường phố và đường sắt. Tại khu Trung Hoàn, nơi tập trung các công ty quốc tế và cửa hiệu sang trọng, vào giờ nghỉ trưa, hàng ngàn nhân viên tham gia một cuộc « mít-tinh » đột phát với khẩu hiệu kêu gọi « Đấu tranh cho Tự Do, Ủng hộ Hồng Kông ». Tình hình Hồng Kông đi về đâu ? Trước bầu không khí bạo lực này, các cường quốc Tây phương yêu cầu đặc khu trưởng Hồng Kông Lâm Trịnh Nguyệt Nga « thỏa hiệp » với phong trào dân chủ. Phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Mỹ lên án « bạo lực ở cả hai phía ». Bộ Ngoại Giao Anh kêu gọi hai bên « đối thoại ». Tuy nhiên, Bắc Kinh, cũng như chính quyền đặc khu dường như vẫn từ chối nhượng bộ chính trị. Hôm thứ Hai, bà Lâm Trịnh Nguyệt Nga khuyến cáo phe biểu tình « đừng mơ tưởng » có thể làm thay đổi chính trị. Tại Bắc Kinh, hai tờ báo phản ảnh quan điểm của đảng Cộng Sản Trung Quốc đe dọa dùng biện pháp mạnh. Bài xã luận của Nhân Dân Nhật Báo cho là « cảnh sát Hồng Kông hành động chừng mực còn thẩm phán thì quá rộng lượng ». Theo xu hướng này, Hoàn Cầu Thời Báo kêu gọi cảnh sát Hồng Kông « cần cứng rắn hơn » và có thể tin cậy vào « sự tiếp tay của lực lượng võ trang của Trung Quốc đóng tại Hồng Kông ». Máu sẽ đổ thêm ? Giáo hội Công Giáo Hông Kông, luôn hậu thuẫn dân chủ và nhân quyền, kêu gọi chính quyền lắng nghe yêu sách của phong trào dân chủ và làm sáng tỏ cái chết của Alex Chow. Trong một bài giảng, phụ tá tổng giám mục Joseph Hạ Chí Thành cảnh báo: « Trong một xã hội văn minh, không một người có lương tâm nào chấp nhận một nghi án như thế. Nếu sự thật không được phơi bày, tình hình Hồng Kông sẽ suy thoái thêm và sẽ có thêm nạn nhân trong tương lai ».    
......

Dân Biểu Canada lên tiếng cho ông Châu Văn Khảm trước phiên xử 11/11

Dân Biểu Canada Judy A. Sgro| Dân Biểu Canada, Bà Judy A. Sgro hôm 7 tháng Mười Một lên tiếng ủng hộ việc trả tự do cho ông Châu Văn Khảm vì ông vào Việt Nam mà không có hành vi nào nhằm phá hoại hay lật đổ. Bà dân biểu kêu gọi nhà cầm quyền Hà Nội cùng chính phủ Úc giải quyết nhanh chóng và thỏa đáng sự việc. trái Dân Biểu Judy A. Sgro - Thủ Tướng Canada  Justin Trudeau. By Ryan Malonay Dưới đây là thư gởi Đại Sứ Quán Canda tại Việt Nam của Dân Biểu Judy A. Sgro. — 7 tháng Mười Một, 2019 Đại Sứ Quán Canada tại Việt Nam 31 Hùng Vương, Hà Nội, Việt Nam V/v Ông Châu Văn Khảm bị giam giữ và nhà cầm quyền Việt Nam phải trả tự do cho ông Tôi vừa có cuộc gặp gỡ với phái đoàn Việt Tân Canada về việc ông Châu Văn Khảm, một công dân Úc bị giam giữ tại Việt Nam. Ông Khảm bị bắt giữ vào tháng Giêng 2019 về tội danh nhập cảnh trái phép vào Việt Nam, và bị giam giữ từ đó đến nay với lý do “quan ngại về an ninh quốc gia” viện dẫn bởi nhà cầm quyền Việt Nam. Thông tin do phái đoàn Việt Tân cung cấp cho biết là ông Khảm vào Việt Nam từ Campuchia để điều nghiên về tình hình nhân quyền tại Việt Nam. Trước khi bị bắt giữ, ông Khảm có gặp ông Nguyễn Văn Viễn, một nhà hoạt động xã hội dân sự và thành viên của Hội Anh Em Dân Chủ, một tổ chức hướng dẫn và huấn luyện người dân về các quyền căn bản. Ông Khảm bị bắt giữ lúc đó và bị nhà nước Việt Nam cáo buộc tội “lật đổ chính quyền”. Cùng lúc đó nhà nước Việt Nam cũng cáo buộc Việt Tân, một tổ chức chủ trương ôn hòa và bất bạo động, là một “tổ chức khủng bố trong nước”. Ông Khảm không phải là thành viên Việt Tân đầu tiên bị bắt giữ về những tội danh cáo buộc tương tự trong quá khứ, tuy nhiên việc giam giữ ông đến nay kéo dài lâu nhất. Vào tháng Mười 2010, một nhà hoạt động từ Melbourne, Úc Châu, Võ Hồng bị bắt giữ 10 ngày và bị thẩm vấn hàng ngày cho đến khi được trả tự do. Là cựu thành viên của Ủy Ban về Công Lý, Nhân Quyền, An Toàn Công Cộng và Chuẩn Bị Khẩn Cấp của Canada, tôi kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam, chính quyền Úc, và các bên khác giải quyết việc này một cách thỏa đáng và nhanh chóng. Tôi được biết là ông Khảm vào Việt Nam và không có hành vi nào nhằm ngăn cản, phá hoại hay lật đổ các tiến trình chính trị hiện đang diễn ra. Ông Khảm dự kiến sẽ ra tòa vào ngày 11 tháng Mười Một, 2019. Theo văn phòng của chúng tôi được biết, ông Khảm không được tiếp cận với luật sư biện hộ vì giới chức cho rằng tiếp cận với luật sư sẽ làm lộ mật của vụ xử án. Do đó, lá thư này là để hỗ trợ cho việc trả tự do cho ông Châu Văn Khảm đang bị giam giữ trái phép tại Việt Nam vì các hoạt động nhân quyền của ông. Xin liên lạc với văn phòng chúng tôi nếu quý vị có câu hỏi hoặc mối quan tâm. Kính thư, Dân Biểu Judy A. Sgro Humber River-Back Creek Toronto, Ontario Canada Nguồn: https://viettan.org/dan-bieu-canada-len-tieng-cho-ong-chau-van-kham-truoc-phien-xu-11-11/  
......

Lời cảnh báo

Đỗ Ngà| Thành Long vốn là con người lớn lên và trưởng thành ở đất Hồng Kông, nhưng ông ta đã quay lưng lại chính mảnh đất đã nuôi ông lớn lên, trao ông cơ hội thành đạt, và mang lại cho ông danh tiếng. Trong khi rất nhiều nghệ sỹ Hồng Kông sát cánh cùng người dân thì Thành Long lại ủng hộ thế lực độc tài Bắc Kinh giết chết thể chế dân chủ Hồng Kông – chính nền dân chủ này đã ươm mầm tài năng của ông. Có thể nói với dân Hồng Kông, Thành Long là một biểu tượng của sự phản bội. Còn với nhân dân Việt Nam, họ căm ghét ông này vì thái độ ủng hộ chính quyền Tập Cận Bình của ông ta. ĐCS Việt Nam hiện nay cũng là một biểu tượng của sự phản bội. Chính họ đã đưa đất nước vào tay kẻ thù truyền kiếp dân tộc, chính họ đã tước bỏ của nhân dân những gì nhân dân đáng được hưởng. Chính họ  nhiều lần tự ý thêm một ngôi sao trên cờ Trung Quốc khi tiếp đón lãnh đạo Trung Quốc để tỏ lòng thuần phục. Chính họ đã từng lén lút đem bản đồ hình lưỡi bò vào sách, chấp nhận phim có đường lưỡi bò ra rạp, và thậm chí năm 2014, bản đồ đường lưỡi bò còn được treo ngay phòng họp của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Thực ra kẻ tiếp tay cho Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam không phải Thành Long mà là ĐCS Việt Nam. Thành Long chỉ là kẻ ủng hộ chính quyền Bắc Kinh như bao người khác, nhưng có điều ông này là người nổi tiếng. Thành Long có ủng hộ Tập Cận Bình hay không thì Tập Cận Bình vẫn hành động như thế. Còn ĐCS Việt Nam thì khác, chính họ là kẻ đã mở cổng thành mời giặc vào nhà xơi từng món mà bao thế hệ nhân dân Việt Nam đã bỏ công sức ra xây dựng và gìn giữ. So với Thành long, ĐCS là kẻ đáng lên án hơn nhiều. Vì Thành Long không có khả năng làm cho dân Việt mất nước, mà chính ĐCS Việt Nam mới có khả năng đó. Thế nhưng dân Việt lại trút giận lên Thành Long, còn với ĐCS thì vẫn không có phản ứng gì. Qua sự phản ứng mãnh liệt của dân Việt Nam trước ông diễn viên này cho thấy, lòng yêu nước của dân Việt Nam vẫn còn đó, nhưng có điều chưa đủ lớn để họ dám đứng lên phản đối kẻ phản bội dân tộc đang lãnh đạo đất nước. Cũng qua hình ảnh này, chúng ta thấy dân Việt Nam cũng không phải hoàn toàn thờ ơ trước vận mệnh đất nước như ta tưởng. Họ vẫn có sự quan tâm, nhưng sự quan tâm của họ chưa đủ mạnh để vượt qua sợ hãi do CS gieo rắc. Và qua đây, chúng ta thấy chính sách thờ ngoại bang phản bội nhân dân mà ĐCS đang theo đuổi sẽ là tử huyệt đưa đến sự phẫn nộ vượt qua sợ hãi. Thái độ phản ứng của nhân dân trước kẻ ủng hộ thế lực cướp nước hôm nay như là lời cảnh báo. Kẻ phản bội nhân dân thì trước sau gì cũng đổ./.  
......

Kỷ niệm 30 năm ngày Bức tường Berlin sụp đổ

Bức tường Berlin sụp đổ vào lúc 10g45 đêm ngày 9 tháng Mười Một, 1989 khi hàng chục ngàn người dân Đông Đức tụ tập tại 6 trạm kiểm soát đòi công an biên phòng mở cổng để cho người dân Đông và Tây Berlin qua lại vì đã có lệnh bãi bỏ trạm kiểm soát vào lúc 6 giờ chiều cùng ngày. Thật sự đây chỉ là tin đồn, loan tải sau cuộc họp báo của chính quyền Đông Đức về Luật Di Trú Mới nhằm nới lỏng các thủ tục du lịch chứ không phải cho qua lại tự do. Nhưng người dân Đông Đức vào lúc đó hiểu biện pháp nới lỏng của chính quyền Đông Đức là bước lùi trước sự kiện hàng chục ngàn dân Đông Đức bỏ chạy qua Tây Đức xin tỵ nạn. Biến cố sụp đổ bức tường Berlin đã đưa đến tan rã toàn diện 8 chế độ cộng sản tại Đông Âu gồm Ba Lan, Tiệp Khắc, Đông Đức, Albania, Bulgaria, Hungary, Romania, Nam Tư vào cuối năm 1989 và dẫn đến sự sụp đổ đế quốc Liên Xô vào năm 1990. Năm nay 2019 đánh dấu 30 năm biến cố Đông Âu, Ban Biên Tập trang Web Việt Tân giới thiệu ba bài viết nhìn lại biến cố này và so sánh với tình hình Việt Nam vẫn còn ngập chìm trong sự thống trị của chủ nghĩa cộng sản. Ban Biên Tập Web Viettan --------------------------------   ĐÔNG ÂU 1989 – 30 Năm Nhìn Lại Lý Thái Hùng   Không ai đoán được hiệu ứng Domino năm 1989*   Năm 1989, trận bão dân chủ đã thổi mạnh mẽ đến Đông Âu, quét sạch thành trì vô sản chuyên chính do Stalin xây dựng vào những năm sau Thế chiến Thứ hai. Chiến tranh lạnh chấm dứt và các dân tộc của vùng đất này đã được hồi sinh, vươn mình đứng dậy sau hơn bốn thập niên dài sống trong gọng kềm của chủ nghĩa cộng sản. Nhiều nhà phê bình nhìn lại thời kỳ này đã cho rằng việc đế quốc Liên Bang Xô Viết sụp đổ theo cách như đã xảy ra là điều tất yếu. Đa số cho rằng đó là trường hợp tiêu biểu của một đế quốc khi bành trướng quá rộng, khiến không còn đủ sức giữ những tiền đồn vừa xa, vừa đầy trắc trở. Nhìn lại thì người ta có thể nói như thế, nhưng nếu theo dõi những diễn biến đấu tranh khởi đi từ Công Đoàn Đoàn Kết ở Ba Lan vào thập niên 1980, đến những cuộc tuần hành với hàng trăm ngàn người xuống đường đòi tự do bị đàn áp dã man ở Tiệp Khắc, Đông Đức, Hungary hay Romania trong các năm 1987 và 1988, thì sự sụp đổ của chế độ cộng sản tại những quốc gia này không hề “tất yếu” chút nào. Nếu công an không xả súng vào họ để bảo vệ chế độ, thì lính Xô-Viết vẫn có thể bắn để bảo vệ đế quốc. Hồng Quân Liên Xô đã từng làm như thế vào các năm 1956 ở Warsaw và 1968 ở Praha. Hơn nữa, Hồng Quân Liên Xô có nửa triệu quân đóng tại Đông Âu, không phải là không thể ra tay. Nhưng rồi, cả một hệ thống, một đế chế, một khuôn mẫu đã bị quét sạch cùng với hàng trăm lãnh tụ vừa độc tài vừa bất tài, lại tham nhũng và độc ác. Điều may mắn cho nhân loại là các chuyển biến đã diễn ra trong một thời gian kỷ lục với rất ít bạo động, chỉ trừ vài ngày ở Romania. Khi nói tới biến cố Đông Âu, người ta gom chung để nói về tám nước chư hầu bị Liên Xô nhuộm đỏ sau Thế chiến Thứ hai, gồm: Ba Lan, Tiệp Khắc, Hungary, Bulgary, Đông Đức, Romania, Albania và Nam Tư. Nhưng trong thực tế, sự sụp đổ của khối Cộng sản tại Đông Âu đến từ ba cuộc đấu tranh rất đặc thù diễn ra lần lượt tại ba quốc gia: Ba Lan, Đông Đức và Tiệp Khắc, và từ đó tạo ra hiệu ứng Domino cho toàn khối Đông Âu. Các chuyển biến diễn ra quá nhanh, như lời Giáo sư Timothy Garton Ash, chuyên gia về lịch sử Trung Âu, nhận xét về tốc độ sụp đổ của các chế độ cộng sản: Ba Lan mất mười năm tranh đấu, Đông Đức tốn mười tuần, và Tiệp Khắc vỏn vẹn 10 ngày. ……………… ĐÔNG ĐỨC Cuộc đấu tranh tại Đông Đức mang nặng màu sắc quần chúng. Không có một lực lượng tiên phong nào lãnh đạo, kể cả không có một cá nhân nào trở thành một lãnh tụ như Lech Walesa ở Ba Lan hay Vaclav Havel ở Tiệp Khắc để điều hướng đám đông. Sở dĩ có tình trạng này là vì trong quá khứ, những người có thành tích đấu tranh mà bị đảng Cộng sản Đông Đức xem là nguy hiểm liền bị mật vụ của chế độ cô lập và bị đẩy đi sống lưu vong. Ngoài ra, cuộc đấu tranh tại Đông Đức được châm ngòi từ chính thái độ ngoan cố, tham quyền cố vị của Tổng bí thư Erich Honecker, muốn giữ ghế tổng bí thư muôn đời và không chấp những khuyến cáo thay đổi từ Điện Kremlin như ở Ba Lan hay Hung Gia Lợi. Nhân ngày bầu cử Hội đồng Nhân dân địa phương vào ngày mồng 8 tháng 5, 1989, đa số cử tri Đông Đức đi bỏ phiếu đã gạch chéo những ứng cử viên do Mặt trận Quốc dân Đức (của đảng Cộng sản Đức) đưa ra, trong khi khoanh tròn một số ứng viên của năm tổ chức quần chúng không nằm trong Mặt trận Quốc dân. Ngoài ra, dựa vào Hiến Pháp công nhận quyền giám sát bầu cử của người dân, một số lãnh đạo tôn giáo và các nhà hoạt động về môi trường, xã hội yêu cầu chính quyền cho phép thành lập các tổ giám sát bầu cử tại những đơn vị bỏ phiếu, và chính quyền đã miễn cưỡng chấp nhận. Sau này, chính quyền Đông Đức mới hiểu ra rằng quyết định cho dân tự kiểm phiếu là một sai lầm tệ hại. Khi công bố kết quả bầu cử, những người giám sát lên tiếng ngay rằng kết quả đã bị chính quyền ngụy tạo. Con số họ có được về những cử tri không bỏ phiếu cho người của nhà nước khác xa con số chính thức. Họ cho biết, có từ 9% đến 10% bỏ phiếu chống. Trước sự kiện gian lận và tráo trở này, người dân đủ mọi thành phần đã cùng nhau tụ tập biểu tình tại những khu phố lớn. Ngày 12 tháng 5, 1989, một phái đoàn đại diện đoàn biểu tình đến trao thỉnh nguyện thư tại trụ sở Quốc hội để yêu cầu hủy kết quả bầu cử, nhưng đã bị lực lượng an ninh đàn áp dã man và bắt giữ 150 người trong đoàn biểu tình. Phẫn nộ trước sự đàn áp này, dân chúng tại Đông Bá Linh chính thức kêu gọi toàn quốc cùng xuống đường đòi công lý vào ngày 8 mỗi tháng. Dân chúng thủ đô Bá Linh biểu tình chống kết quả gian lận trong cuộc bầu cử Hội Đồng Nhân Dân Địa Phương vào đầu tháng 5, 1989, từ đó làm bùng nổ làn sóng biểu tình chống chính quyền ở khắp các thành phố lớn. Photo by WSWS.org Trong lúc phong trào chống bầu cử gian lận bùng nổ khắp nơi thì một biến cố khác cũng đã làm chấn động xã hội Đông Đức, đó là việc chính quyền Hung Gia Lợi cho mở cửa biên giới với nước Áo hôm mồng 2 tháng 5, 1989, cho phép người dân ở các quốc gia Đông Âu có thể vào lãnh thổ Hungary, rồi băng qua Áo để chạy sang các nước Tây Âu. Lợi dụng sự kiện hy hữu này, hàng ngàn gia đình người Đông Đức nhân dịp nghỉ hè từ tháng 6 đến tháng 8, đã tràn ngập các cửa khẩu ở biên giới với Hung Gia Lợi và Tiệp Khắc để xin vào các Tòa Đại sứ Tây Đức. Tại Praha, số người tỵ nạn quá đông; họ sống chen chúc trong tất cả mọi phòng ốc, không đủ chỗ để sinh hoạt, trẻ con không có chỗ để chạy chơi. Vì thế mà đích thân ngoại trưởng Tây Đức, ông Hans-Dietrich Genscher đã phải bay sang Đông Berlin để thương lượng với chính quyền Đông Đức sau khi đã thỏa thuận được với ngoại trưởng Liên Xô bên lề cuộc họp của Liên Hiệp Quốc. Kết quả là chính quyền Đông Đức đồng ý cho người tị nạn Đông Đức đi thẳng đến Tây Đức, thay vì đi vòng qua ngả Hungary hoặc Tiệp Khắc. Ngày 3 tháng 9, 1989 xe lửa chở 17 ngàn người Đông Đức băng qua Đông Đức để sang Tây Đức là một biến cố khởi đầu làm thay đổi cục diện nước Đức. Đây có thể coi như là ngày báo hiệu sự suy tàn của chế độ cộng sản Đông Đức, vì qua những hình ảnh di tản được truyền hình Tây Đức loan tải vào những giờ cao điểm, hầu hết người dân Đông Đức đã được xem với một tâm trạng chung: chế độ Cộng sản Đông Đức không còn tồn tại bao lâu nữa. Trong khi đó, Tổng bí thư Erich Honecker của Đông Đức lại bình chân như vại, không màng để ý đến làn sóng tỵ nạn vì cho rằng những người Đông Đức bỏ đi tị nạn là thành phần bất hảo và bị tuyên truyền sai trái. Lợi dụng kỳ nghỉ hè từ tháng 6 tới tháng 8, 1989, hàng ngàn người dân Đông Đức đã dẫn dắt nhau tràn qua biên giới Hung – Áo để xin tỵ nạn Tây Đức. Photo by Corbis Để biểu dương sức mạnh của Đông Đức trong bối cảnh khủng hoảng của khối cộng sản tại Đông Âu, Honecker đã đổ tiền và phương tiện tổ chức lễ kỷ niệm 40 năm ngày thành lập Cộng hòa Dân chủ Đức vào ngày 7 tháng 10, 1989 thật quy mô tại Đông Bá Linh, và mời rất nhiều lãnh tụ đảng cộng sản các quốc gia đến tham dự. Sự phung phí của Honecker đã làm cho dân chúng bất mãn nên hàng ngàn công nhân, sinh viên và giới trí thức đã liên tục tổ chức các cuộc biểu tình đòi Honecker từ chức. Mật vụ Đông Bá Linh đã ra tay đàn áp dã man, khiến hàng chục người thiệt mạng và hàng ngàn người bị bắt. Cuộc đàn áp này đã gây chấn động dư luận và chính Mikhail Gorbachev đã phải ngầm ra lệnh “lật đổ” Honecker. Một tuần lễ sau vụ đàn áp, một cuộc biểu tình quy mô khác được tổ chức tại thành phố Leipzig với hàng trăm ngàn người tham dự đòi Honecker từ chức. Trước áp lực này và nhất là do khuyến cáo từ Điện Kremlim, Bộ chính trị đã buộc Honecker từ chức và trao quyền điều hành lại cho Egon Krenz, một lãnh tụ trẻ xuất thân từ Đoàn Thanh niên Cộng sản Đông Đức. Nhưng Krenz cũng bị quần chúng chống đối mạnh mẽ ở khắp nơi, đòi ông từ chức, vì chính Krenz là người chịu trách nhiệm việc tổ chức và tráo phiếu trong cuộc bầu cử Hội đồng Nhân dân địa phương, và cũng là người đã đánh điện văn chúc mừng nhà cầm quyền Trung Quốc sau khi đàn áp phong trào Thiên An Môn ngày 4 tháng 6, 1989. Sau khi lên thay thế Honecker, điều đã làm cho Krenz choáng váng và lo âu khi chính mình được nghe báo cáo đầy đủ về tình trạng tài chính thê thảm mà Honecker đã gây ra và để lại cho Đông Đức. Báo cáo cho biết, gần 60% toàn bộ nền công nghiệp Đông Đức chỉ là một đống phế liệu, năng xuất trong các nhà máy và hầm mỏ ở Đông Đức chỉ bằng 50% năng xuất ở phương Tây. Thảm hại nhất là nợ đã tăng lên 12 lần trong 15 năm qua, lên đến mức 123 tỷ Đức-mã và đang tăng thêm khoảng 10 tỷ Đức-mã mỗi năm. Để cứu nguy tình trạng tài chánh thê thảm này, Krenz đã lên đường đi Moscow vào ngày 1 tháng 11, 1989 để cầu viện Gorbachev. Nhưng Gorchachev vốn không ưa Honecker và Krenz nên đã trả lời rằng: “Không giúp gì được vào lúc này.” Krenz rời Moscow về nước với hai bàn tay trắng. Hàng trăm ngàn người biểu tình đòi Tổng Bí Thư Honecker từ chức vào tối ngày 16 tháng 10, 1989 ở Leipzig. Photo by wikipedi.com Ngày 4 tháng 11, 1989, Krenz đã họp khẩn Bộ chính trị để lên phương án “đối thoại” với quần chúng. Một số nhân vật lãnh đạo đảng được giao nhiệm vụ gặp gỡ quần chúng đối lập, tỏ ra trăn trở và quan tâm đến các đòi hỏi, nhưng phải câu giờ để quần chúng hy vọng và tin tưởng trở lại. Ngay buổi chiều hôm đó, tại Quảng trường Alexanderplatz có khoảng 700.000 người dân Berlin tụ tập. Lần đầu tiên, những nhân vật nổi bật của chế độ xuất hiện trên khán đài bên cạnh những sáng lập viên của các nhóm đối lập và các nhà bất đồng chính kiến. Gunter Schabowski, bí thư thành ủy Berlin, cố bình tĩnh bảo đảm với đám đông rằng nhiều biện pháp cởi mở sắp sửa được áp dụng, nhưng đám đông đã la ó phản đối nên chỉ sau 5 phút phát biểu, Schabowski đã phải rời diễn đàn. Để cho quần chúng thấy chính quyền có những biện pháp mới và cởi mở, Egon Krenz đã cho công bố luật di trú mới vào ngày 6 tháng 11, 1989. Luật mới cho phép người dân được đi du lịch sang Tây Đức 30 ngày mỗi năm, khi được phép của Bộ Nội vụ, nhưng thời gian xin phép mất một tháng và người dân chỉ được phép mang theo 15 Đức-mã mỗi năm, tức chỉ đủ mua một lon bia và một chiếc bánh mì kẹp ở Tây Đức. Thế là hàng trăm ngàn người trong nước “Cộng hòa Nhân dân Biểu tình Đức” một lần nữa lại xuống đường, như ở Leipzig, Berlin và Dresden, họ hô vang câu “Vòng quanh thế giới 30 ngày, tiền lấy đâu trả đây?” Krenz đã ra lệnh cho bốn viên chức của Bộ Nội vụ, trong đó có hai đại tá an ninh, phải soạn lại ngay thủ tục cấp thị thực xuất nhập cảnh để dẹp yên cuộc khủng hoảng này. Và Krenz yêu cầu phải làm cực nhanh, phải xong trong vòng chưa đến hai ngày. Bản thảo cuối cùng không có khoản nào tuyên bố mở cửa Bức tường Berlin. Luật chỉ nói rằng bất cứ ai có hộ chiếu và thị thực xuất cảnh (visa), đều có thể rời Đông Đức dài hoặc ngắn hạn, qua một cửa khẩu giữa Đông và Tây Berlin, hoặc giữa Đông Đức và Tây Đức. Người Đông Đức vẫn phải nộp đơn xin phép xuất cảnh tại phòng xuất nhập cảnh, điều đó có nghĩa là luật mới được thiết kế để bảo đảm nhà nước vẫn có thể phần nào kiểm soát được số người ra đi. Và luật ghi rõ sẽ bắt đầu có hiệu lực vào ngày thứ sáu 10 tháng 11, 1989. Trạm kiểm soát trên đường Bornholmer (Đông Berlin) là nơi mở cổng đầu tiên cho dân chúng bên Đông và Tây Berlin qua lại vào đêm mồng 9 tháng 11, 1989. Hình chụp lúc 12:45 sáng. Photo by DPA/Reuteur. Luật di trú được Krenz cho công bố vào lúc 6 giờ chiều ngày 9 tháng 11, 1989, trở thành một diễn biến bất ngờ, bị kích hoạt bởi các ngôn từ thất thường của Günter Schabowski, phát ngôn nhân của Bộ chính trị đảng Cộng sản Đông Đức, trong một cuộc họp báo truyền hình, nói rằng luật di trú “có hiệu lực ngay lập tức” và người dân được tự do qua lại Tây Đức. Ngay sau đó, đông đảo người dân Đông Đức đã đến các chốt kiểm soát chính để xem thực hư ra sao. Lúc đầu công an vẫn kiểm soát chặt chẽ người qua lại như mọi khi. Nhưng khi số người tụ tập lên đến hàng chục ngàn và đòi quyền tự do đi lại vì chính quyền đã chính thức bãi bỏ kiểm soát từ tối nay, công an các trạm kiểm soát đã liên lạc lên cấp trên để xin ý kiến nhưng mọi nơi đều im lặng, kể cả Tổng bí thư Krenz cũng đã không nhận bất cứ cú điện thoại nào. Cuối cùng, công an đã phải mở cổng cho người dân bên Đông và Tây Đức tự do qua lại. Điều này đáng lẽ đã không xảy ra, ít nhất là không xảy ra vào ngày thứ Năm hôm ấy, hoặc không xảy ra giống như thế. Một nhà ngoại giao hàng đầu nhận xét: đây là “một trong những nhầm lẫn hành chính lớn nhất trong … lịch sử”, và nhầm lẫn đó đã khiến nhà nước Đông Đức trên thực tế không còn tồn tại vào khoảng 10 giờ 45 phút, tối thứ Năm 9 tháng 11, 1989. Cuộc cách mạng dân chủ tại Đông Đức còn kéo dài nhiều năm, nhất là quá trình thống nhất nước Đức sau khi Bức tường Berlin sụp đổ. Nhưng những diễn biến sôi động nhất đưa đến sự sụp đổ nhanh của Đông Đức, đã diễn ra đúng 10 tuần. Bắt đầu từ ngày 3 tháng 9, 1989 khi người dân Đông Đức chứng kiến hình ảnh đoàn tàu xe lửa chở 17.000 người Đông Đức từ Hung Gia Lợi di chuyển sang Tây Đức tị nạn, cho đến khi Bức tường Berlin bị phá đổ vào đêm 9 tháng 11, 1989 là diễn biến không ai có thể dự kiến trước, nếu không nói đây là do một phép mầu của Thượng đế./. *Bài này trích từ Chương 2 của Tập sách Đông Âu và Việt Nam: 30 Năm Nhìn Lại của Tác giả Lý Thái Hùng, do Vietnam Reform Foundation (VRF) xuất bản và phát hành vào tháng 11, 2019.   Đông Âu và Việt Nam: 30 Năm Nhìn Lại (1989 – 2019) Tác giả: Lý Thái Hùng 179 trang Copyright © Ly Thai Hung & Vietnam Reform Foundation ISBN 1-4243-1718-5 ISBN 13:978-1-4243-1718-9 Xuất Bản và Phát Hành: VIETNAM REFORM FOUNDATION (VRF) Liên lạc: lythaihung2006@yahoo.com Hoặc gửi thư về: 4120 30th Street, Ste 202 San Diego, CA 92104
......

Báo cáo: Việt Nam xếp gần chót bảng về tự do internet 2019

VOA| Việt Nam là một trong số những nước bị chấm điểm thấp nhất về tự do trên internet giữa bối cảnh mạng xã hội đang phát triển mạnh mẽ ở quốc gia cộng sản này và nhà nước đang thắt chặt quản lý những nội dung bị cho là xấu độc, theo một báo cáo vừa công bố. Báo cáo Freedom on the Net 2019 (Tự do trên Mạng 2019), do tổ chức Freedom House công bố hôm 5/11, nhận định rằng tự do internet khắp thế giới “ngày càng bị đe dọa bởi những công cụ và thủ thuật” của các chính phủ nhằm xuyên tạc chính trị, trấn áp hoặc theo dõi người dùng trên “quy mô hết sức to lớn.” “Vì những xu hướng này, tự do internet toàn cầu suy giảm năm thứ chín liên tiếp trong năm 2019,” báo cáo viết. Báo cáo xếp Việt Nam vào nhóm các nước không có tự do internet với số điểm 24 trên 100, đứng gần cuối bảng và chỉ trên Cuba, Syria, Iran và Trung Quốc. Vị trí này của Việt Nam không thay đổi so với đánh giá của Freedom House vào năm 2018. Trong khu vực Châu Á-Thái Bình Dương, Việt Nam xếp sau tất cả các nước được đánh giá kể cả các nước láng giềng Đông Nam Á và chỉ trên Trung Quốc. Freedom House nói những “hạn chế khắc nghiệt” đối với tự do internet vẫn tiếp tục ở Việt Nam, trong khi không gian mạng cho quan điểm bất đồng chính kiến và hoạt động tranh đấu “thu hẹp hơn nữa.” “Chúng tôi có 21 chỉ số cho tự do internet và Việt Nam nhận điểm kém nhất trong nhiều những chỉ số này,” Allie Funk, một trong hai tác giả của bản báo cáo, nói với VOA. “Trong năm qua, chúng tôi đã lo ngại về luật an ninh mạng mới trao cho nhà chức trách quyền hạn rộng khắp để sử dụng vì mục đích kiểm duyệt và giám sát.” Bà nói những trường hợp kết án tù nhiều năm như án tù 20 năm của nhà hoạt động môi trường Lê Đình Lượng vì đăng những nội dung lên mạng cũng là “mối đe dọa nghiêm trọng đối với quyền tự do biểu đạt.” Việt Nam trước đây từng nói rằng Luật An ninh mạng, được Quốc hội thông qua vào năm 2018, không hạn chế quyền tự do ngôn luận của người dùng trên mạng mà chỉ nhằm “bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp” của các cá nhân và tổ chức sử dụng không gian mạng. Tuy nhiên nhà chức trách đã gia tăng các vụ bắt bớ và bỏ tù trong những năm gần đây nhắm vào những người bày tỏ quan điểm bất đồng chính kiến trên Facebook, mạng xã hội phổ biến nhất tại Việt Nam. “Chúng tôi cũng theo dõi sát sao sự gia tăng đột biến những nội dung bị xóa khỏi các nền tảng truyền thông xã hội, bạo lực tiếp tục nhắm vào những người dùng để trả đũa các hoạt động trực tuyến của họ,” nhà nghiên cứu Funk nói thêm. Bộ Thông tin và Truyền thông Việt Nam cho biết tính đến thời điểm này, Facebook đã gỡ bỏ gần 250 tài khoản giả mạo và 251 đường dẫn tới những bài viết có nội dung “chống phá Đảng, Nhà nước, vi phạm pháp luật Việt Nam,” trong khi đã yêu cầu công ty Google chặn hàng ngàn video bị cho là có nội dung “xấu độc” trên YouTube. Việt Tân, một tổ chức chính trị đối lập ở Mỹ, là một trong những trang Facebook bị Hà Nội nhắm mục tiêu trong những chiến dịch “report” (báo cáo nội dung vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng) để thúc đẩy Facebook gỡ bỏ những nội dung chỉ trích nhà nước và Đảng Cộng sản Việt Nam, theo một phát ngôn viên của Việt Tân. “Chính nhà nước cộng sản Việt Nam đã yêu cầu Facebook phải lấy xuống các nội dung vì họ cho là vi phạm luật lệ Việt Nam,” ông Hoàng Tứ Duy nói với VOA. “Trong năm 2019 việc đó xảy ra với trang Facebook của Việt Tân một số lần, đặc biệt vào tháng 4 khi Facebook Việt Tân đăng một loạt bài, tin về sức khỏe của [Tổng bí thư-Chủ tịch nước] Nguyễn Phú Trọng.” Ông Duy nói có khoảng 10 trường hợp các post của Việt Tân liên quan tới ông Trọng bị hạn chế hiển thị, nghĩa là người dùng Facebook ở Việt Nam không thể nhìn thấy những nội dung này, nhưng ở những nơi khác ngoài Việt Nam thì có thể. “Vấn đề nội dung bị hạn chế ở Việt Nam thì chúng tôi thấy mới xảy ra khoảng một năm vừa qua, đặc biệt là từ khi có luật an ninh mạng ở Việt Nam,” ông nói thêm. Báo cáo của Freedom House nói cần có những biện pháp bảo vệ mạnh mẽ để bảo đảm tự do internet không bị biến thành “con ngựa thành Troy cho nền bạo chính và áp bức.” Trong số 65 nước được đánh giá về tự do internet, 33 nước nhìn chung đang trên đà suy yếu kể từ tháng 6 năm 2018, so với 16 nước đạt được tiến bộ, theo báo cáo. Dẫn đầu các nước về tự do internet là Iceland, đạt 95 trên 100 điểm, theo sau là Estonia, Canada và Đức. Úc và Nhật Bản và Úc là hai nước Châu Á-Thái Bình Dương duy nhất góp mặt trong nhóm những nước được đánh giá là có tự do internet. Nguồn: VOA Freedom House là một tổ chức phi chính phủ quốc tế có chức năng theo dõi tiến trình dân chủ hóa toàn cầu, cũng như khảo sát và nghiên cứu về tình trạng thực thi tự do chính trị cũng như các quyền tự do cơ bản của công dân tại các quốc gia trên thế giới. XEM THÊM: Đường dẫn vào xem bản báo cáo Tự do trên Mạng của tổ chức Freedom House, tiếng Anh và tiếng Việt Nam: https://www.freedomonthenet.org/country/vietnam/freedom-on-the-net/2019  
......

Freedom on the net: Việt Nam không có tự do

Việt Tân Tổ chức Freedom House vừa công bố báo cáo Freedom on the Net, Tự do trên Mạng, vào ngày 5 tháng 11 năm 2019, thì tự do ngôn luận và quyền riêng tư trên mạng trên toàn cầu đã bị suy giảm liên tục trong 9 năm qua. Đối với Việt Nam, bản báo cáo của Freedom House nhận định rằng, Việt Nam không có tự do. Tự do internet tại Việt Nam vẫn bị hạn chế nghiêm trọng, trong khi không gian mạng có sẵn để hoạt động và bày tỏ bất đồng ý kiến bị xiết chặt lại. Mặc dầu gặp phải sự chống đối lan rộng, nhưng chính phủ Việt Nam vẫn đã ban hành luật an ninh mạng khắc nghiệt nhằm gia tăng quyền theo dõi và kiểm duyệt dẫn đến thêm nhiều hạn chế về tự do internet. Trong năm qua, hàng chục người đã bị bắt giữ, bị các án tù hình sự nặng nề vì biểu đạt quan điểm về chính trị, xã hội hoặc tôn giáo trên mạng. Một số trang báo mạng đã bị đình chỉ hoạt động, ít nhất là một trường hợp bị buộc ngừng hoạt động, cùng nhiều vụ gỡ bỏ nội dung cho thấy chính phủ Việt Nam gia tăng giới hạn thêm nữa tự do internet. Bản báo cáo Tự do trên Mạng được tổ chức Freedom House thực hiện hàng năm để đánh giá tự do ngôn luận và quyền riêng tư trên mạng của 65 quốc gia trên thế giới, thông qua mạng lưới các nhà nghiên cứu, các blogger, học giả, nhà báo và chuyên gia công nghệ ở mỗi nước. Để hiểu rõ hơn về bản báo cáo Tự do trên Mạng của tổ chức Freedom House cũng như hiểu rõ hơn về tình hình Tự do Internet ở Việt Nam, FB Việt Tân kính mời các bạn theo dõi chương trình livestream vào ngày 7 tháng 11 năm 2019, lúc 21 giờ (VN) cùng với bà Allie Funk, chuyên gia phân tích Tự do Internet của tổ chức Freedom House và ông Hoàng Tứ Duy, phát ngôn nhân của Đảng Việt Tân. Nếu các bạn có thắc mắc, câu hỏi về bản báo cáo Tự do trên Mạng cũng như về tình hình tự do internet ở Việt Nam muốn được trả lời trong chương trình livestream, xin hãy gởi vào hộp thư của FB Việt Tân. Đường dẫn vào xem bản báo cáo Tự do trên Mạng của tổ chức Freedom House, tiếng Anh và tiếng Việt Nam: https://www.freedomonthenet.org/…/v…/freedom-on-the-net/2019  
......

Ủy Ban Điều Tra về Bắt Giữ Tùy Tiện của LHQ kêu gọi CSVN trả tự do cho hai nhà báo Nguyễn Văn Hoá và Lê Đình Lượng

MLDI| Ủy Ban Điều Tra về Bắt Giữ Tùy Tiện của LHQ (United Nations Working Group on Arbitrary Detention – UNWGAD) kêu gọi nhà cầm quyền CSVN trả tự do cho hai nhà báo Nguyễn Văn Hoá và Lê Đình Lượng Ngày 7 Tháng Mười, 2019 Anh Nguyễn Văn Hóa và ông Lê Đình Lượng là hai ký giả dân báo và nhà hoạt động môi trường. Họ đã bị bắt và bị giam giữ khi lên tiếng chỉ trích chính quyền sau thảm họa môi trường do Formosa gây ra vào năm 2016. Anh Nguyễn Văn Hoá bị bắt vào tháng Giêng 2017 và bị biệt giam 2 tháng. Anh Hóa bị kết tội “tuyên truyền chống phá nhà nước” và bị tuyên án 7 năm tù giam, cộng 3 năm quản chế tại gia. Trong suốt tiến trình xử án anh Hoá không được luật sư biện hộ và gia đình không hề được thông báo về phiên xử. Ông Lê Đình Lượng bị bắt vào tháng Bảy 2017 và bị cáo buộc tội “âm mưu lật đổ chế độ”. Ông Lượng bị giam giữ trong tình trạng chờ xét xử hơn 12 tháng trời và trong suốt thời gian đó chỉ được gặp luật sư một lần duy nhất. Vào tháng Tám 2018 ông bị kết án trong một phiên xử chỉ kéo dài 5 tiếng đồng hồ trong cùng ngày, bị tuyên án 20 năm tù giam cộng với 5 năm quản chế tại gia. MLDI (Media Legal Defence Initiative, Tổ Chức Hỗ Trợ Bảo Vệ Pháp Lý Truyền Thông) đã đệ đơn để thỉnh cầu Ủy Ban Điều Tra về Bắt Giữ Tùy Tiện xét rằng cả hai ký giả bị bắt giữ trái phép, và yêu cầu trả tự do cho họ tức khắc. Qua cuộc điều tra, Ủy Ban Điều Tra nhấn mạnh là cả hai nhà báo bị bắt chỉ vì thực thi quyền tự do biểu đạt. Ủy Ban Điều Tra cũng nhận định rằng họ là đích nhắm của nhà cầm quyền trên phương diện phân biệt đối xử, vì vai trò bảo vệ nhân quyền của họ. Đáng chú ý là Ủy Ban Điều Tra nhận thấy trường hợp của họ giống các “mô hình quen thuộc của việc bắt giữ không tuân theo các chuẩn mực quốc tế, giam giữ chờ xét xử quá lâu mà lại thiếu duyệt xét pháp lý, thiếu luật sư biện hộ, bị biệt giam, bị truy tố vì những tội danh hình sự mơ hồ trong khi họ chỉ thực thi nhân quyền ôn hòa, bị xử kín ngắn ngủi không đúng thủ tục pháp lý, tuyên án thiếu tương xứng, và từ chối không cho tiếp cận với thế giới bên ngoài và chữa trị y tế.” Giống như những trường hợp các nhà báo bị giam giữ trước đây, Ủy Ban Điều Tra nhận định rằng mô hình này “cho thấy việc giam giữ tùy tiện là vấn đề có tính cách hệ thống tại Việt Nam.” Phán quyết của Ủy Ban Điều Tra đã xác nhận rằng việc giam giữ không hợp pháp theo luật pháp quốc tế, tuy nhiên, anh Nguyễn Văn Hoá và ông Lê Đình Lượng vẫn tiếp tục bị giam giữ trong những điều kiện và hoàn cảnh có tác hại trầm trọng trên sức khỏe của họ. Vào tháng Chín 2019, MLDI đã nộp hai lời kêu gọi khẩn cấp yêu cầu họ ít nhất phải được cung cấp sự săn sóc y tế cần thiết. Nguyễn Văn Hoá đã bị biệt giam từ tháng Năm 2019. Ông đã bị các cai tù hành hung thể xác, bị đe dọa tiếp tục bằng bạo lực và không được chăm sóc sức khỏe. Ông Lê Đình Lượng đã bị đặt vào tình trạng phạt kỷ luật dài hạn vì bị cáo buộc là đã mưu toan xúi giục các tù nhân khác khiếu nại vì bị đối xử tàn tệ trong tù. Vì vậy, ông Lượng đã không được phép nhận thức ăn hay sách từ gia đình. Ông cũng bị cấm không được làm nghi lễ tôn giáo của mình và không được chăm sóc sức khỏe. Phán quyết của Ủy Ban Điều Tra Nguyễn Văn Hóa – https://www.ohchr.org/Documents/Issues/Detention/Opinions/Session85/A_HRC_WGAD_2019_44.pdf Lê Đình Lượng – https://www.ohchr.org/Documents/Issues/Detention/Opinions/Session85/A_HRC_WGAD_2019_45.pdf Xin liên lạc Giám Đốc Pháp Lý của MLDI, Pádraig Hughes, để biết thêm chi tiết –padraig.hughes@mediadefence.org Nguồn: https://www.mediadefence.org/news/un-working-group-arbitrary-detention-calls-vietnam-release-detained-journalists-nguyen-van-hoa XEM THÊM: MLDI gửi kiến nghị đến Ủy Ban Điều Tra LHQ về Giam Giữ Tùy Tiện: Trường hợp TNLT Lê Đình Lượng Việt Nam: Hãy hủy bản án khắc nghiệt đối với ông Lê Đình Lượng EU chỉ trích việc kết án nhà hoạt động Lê Đình Lượng Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ lên tiếng về án tù của nhà hoạt động Lê Đình Lượng Ân xá Quốc tế: vụ tra tấn Nguyễn Văn Hóa là “vô cùng nghiêm trọng” Trường hợp tù chính trị Nguyễn Văn Hóa được trình lên Liên Hiệp Quốc  
......

Phó Thủ Tường Việt Nam đi chào hàng bán gạo

Le Anh Theo báo chí của Nigeria, ông Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ, đại diện cho nước CHXHCN/VN dẫn đầu một phái đoàn sang Nigeria vận động nước này mua gạo của Việt Nam hôm 29 tháng Mười, nhưng đã bị lãnh đạo nước Nigeria thẳng thừng từ chối vì họ cho rằng “gạo” là một trong những sản phẩm tại Việt Nam chứa hóa chất nên họ không muốn mua. Ngoài ra còn lý do khác là vì “an ninh lương thực,”. “Nếu chính phủ cho phép nhập khẩu lương thực thì thanh niên của chúng tôi sẽ trở nên nhàn rỗi. Điều đó sẽ dẫn đến thất nghiệp. Chúng tôi muốn thúc đẩy an ninh lương thực.” theo Business Day dẫn lời ông Oshiomhole, Chủ tịch toàn quốc của đảng cầm quyền Nigeria. Ông Oshiomhole còn nhấn mạnh rằng, Chính phủ Nigeria sẽ không cho phép bất kỳ một nước nào biến quốc gia này thành bể rác lương thực, bãi thải chứa các hóa chất như gạo nhập khẩu và các hóa chất và thuốc trừ sâu nhập lậu khác… Cũng theo báo chí của nước này cho biết, nhiều người dân Nigeria còn xem đó là lời chào hàng “khiếm nhã” từ một người Đại diện của một Quốc gia với vai trò là Phó Thủ Tướng. Theo các bạn nghĩ, đường đường là một Phó Thủ Tướng của một Quốc gia đi chào hàng bán gạo, nhưng bị từ chối thẳng thừng. Đây là một sự sỉ nhục? Lê Ánh  
......

Chính phủ Việt Nam làm gì?

Ảnh: Đúng 11h sáng 1-11 (giờ Anh), tất cả công chức và nhân viên cứu hộ - cứu nạn trên khắp hạt Essex đã cùng chứng kiến lễ treo cờ rủ và dành 1 phút mặc niệm cho các nạn nhân trong thảm kịch 39 người chết trong container. Còn quan chức VN đang họp ở Quốc Hội bàn cách thu tiền 39 ngàn tỉ từ trà đá thuốc lào trên vỉa hè. Phạm Minh Vũ Cuối cùng, cảnh sát UK đã phát đi tín hiệu tin rằng tất cả 39 nạn nhân trên Container đông lạnh là người Việt Nam. Có một điều chưa thể kết luận cuối cùng là sự tránh né của chính quyền VN trong những ngày qua. Việc cảnh sát UK muốn chính phủ VN hợp tác, nhưng hôm qua cảnh sát Uk vẫn dùng từ “đang” liên lạc với Chính Phủ VN. Nghĩa là Chính phủ VN bị UK ép đến nhận người, nhưng chính phủ VN cứ hời hợt, khước từ. Thực ra, 39 người chết đều được báo cáo đầy đủ cho đại sứ VN ngay ngày đầu tiên, đại sứ quán VN nắm rõ những ai ở trong đó ngay ngày tới coi mặt họ. Những ngày qua phía VN dây dưa là muốn tìm cách bơ, nhưng thời đại Internet và mạng xã hội liên kết quá chặt nên không thể dìm được vụ này. Tôi có nhiều bạn học đang làm trong báo chí đảng, nhiều tờ báo lớn, họ đều nhận được lệnh của Sếp là không tiếp nhận hay phát tán tin tức liên quan tới 39 người ở UK! Cộng thêm những người Uk đến Hà Tĩnh để tìm hiểu thông tin các gia đình nạn nhân, vì người UK tin phía VN muốn lãng tránh xác nhận người VN thì họ phải tự đi tìm. Tự đi tìm thì bị công an trục xuất khỏi địa bàn, chính phủ VN muốn người Uk lấy thông tin qua kênh của họ. Vì vậy, những dữ kiện đó cho thấy, Chính Phủ VN muốn chối bỏ đó là công dân VN. Sự phủi bỏ trách nhiệm đó vừa đẹp mặt quốc tế là nước VN hạnh phúc làm gì có người đi vượt biên bất hợp pháp, vừa dễ ăn nói khi đi vay vốn. Chúng ta nên cám ơn mạng xã hội, vì nhờ có mạng xã hội mới đưa được thông tin hình ảnh của các nạn nhân cho cảnh sát Uk. Nếu là những năm 80-90 chắc chắn 39 người Việt đó sẽ nằm lại mãi mãi ở Uk vì không biết quốc tịch của họ là ai!  
......

40 năm trước, tổng thống Ý cử 3 tàu chiến đến Đông cứu vớt thuyền nhân tị nạn Việt Nam

Tổng thống Ý Sandro Pertini, ân nhân của thuyền nhân tị nạn Việt Nam. Nguồn: DPA/ ANSA Von Tilmann Kleinjung Báo Tiếng Dân - Hiếu Bá Linh, lược dịch| “Sứ mệnh Việt Nam” của hải quân Ý 40 năm trước, Ý đã gửi tàu chiến đến Đông Nam Á để cứu vớt thuyền nhân tị nạn Việt Nam. Sứ mệnh Việt Nam này là độc nhất. Ý là quốc gia duy nhất khi đó đã cứu giúp những người được gọi là thuyền nhân. Trong bối cảnh của cuộc tranh luận thời sự hiện nay về cứu nguy trên biển và bế quan tỏa cảng, thì câu chuyện này nghe giống như một câu chuyện cổ tích: Ngày xửa ngày xưa có một vị tổng thống người Ý, ông xúc động trước số phận của những thuyền nhân tị nạn Việt Nam đến nỗi đã gửi hải quân Ý đến cứu giúp họ. Những gì ông Rupert Neudeck ở Đức đã làm với con tàu Cap Anamur cứu người vượt biển như là một hoạt động tư nhân, thì khi đó ở Ý được làm với danh nghĩa sứ mệnh của nhà nước. Tổng thống Pertini đã đích thân khởi xướng sứ mệnh này. Bốn mươi năm trước, các tàu chiến “Vittorio Veneto”, “Andrea Doria” và “Stromboli” trong một khoảng thời gian ngắn đã nhận lệnh đi đến Đông Nam Á với nhiệm vụ cứu vớt thuyền nhân tị nạn Việt Nam, những người khi đó đang lênh đênh trên biển. Hoạt động gần 1 tháng, 907 thuyền nhân đã được cứu sống và đưa về Ý. Ngày 21/8/1979, tại lối vào cảng Venice, thủy thủ đoàn và các thuyền nhân được dân chúng hân hoan chào đón. Đây là câu chuyện của Anna Dương, 51 tuổi. Cô hành nghề chăm sóc sắc đẹp, hiện đang làm chủ một cơ sở chăm sóc sức khỏe và sắc đẹp ở Ostia, gần thủ đô Rome. Cô ấy tự hào rằng đã khá thành công. Mặc dù là một nữ doanh nhân bận rộn, nhưng Anna Dương luôn dành tất cả thời gian để kể câu chuyện của mình. “Tôi cảm ơn người Ý, thủy thủ của cuộc đời tôi. Và chính vì thế, tôi dành thời giờ kể cho bất cứ ai quan tâm đến câu chuyện của tôi, hồi đó Ý tuyệt vời như thế nào!” Cô Anna Dương, một trong 907 thuyền nhân được tàu chiến của hải quân Ý cứu vớt 40 năm trước. Nguồn: Deutschlandradio / Tilman Kleinjung Tổng thống Pertini đã can thiệp Lúc đó là năm 1979, Anna mới mười một tuổi và phải trốn khỏi Việt Nam cùng gia đình. Giống như hàng trăm ngàn người khác bị buộc phải chạy trốn chế độ cộng sản ở quê hương. Kể từ đó, thế giới biết đến thuật ngữ “thuyền nhân”. Họ đi bằng những con thuyền đánh cá nhỏ bé trên biển đầy hiểm nguy, đó là cơ hội duy nhất để trốn thoát khỏi Việt Nam. Ai may mắn, cập bến ở Thái Lan; ai xui xẻo, cập bến ở Malaysia. Sau chuyến đi sóng gió trên Biển Đông, gia đình của Anna được cho vào ở trong một trại tị nạn tại Kuala Lumpur, thủ đô Malaysia. Nhưng chỉ được ở vài tuần, sau đó bị bắt buộc phải lên thuyền trở ra biển lần nữa. “Họ kéo chúng tôi ra biển, sau đó cắt dây và để chúng tôi trôi theo dòng nước“. “Mọi người chỉ còn chờ chết mà thôi. Và vì vậy người ta phải nhớ ơn Tổng thống Sandro Pertini, một người phi thường. Ông đã làm rung chuyển tấn thảm kịch kinh khủng mà khi đó đang bị một nửa thế giới làm ngơ“. Pertini đã báo động cho Thủ tướng Giulio Andreotti và ông ta đã điều động Hải quân Ý. Vào ngày 5 tháng 7 năm 1979, ba tàu chiến “Andrea Doria”, “Vittorio Veneto” và “Stromboli” đã rời các cảng của Ý, trực chỉ Đông Nam Á. Sứ mệnh Việt Nam là độc nhất. Đó là hoạt động nhân đạo đầu tiên của “Hải quân Ý” và khi đó Ý là quốc gia duy nhất trên thế giới khẩn trương cứu giúp thuyền nhân. Đó có lẽ là lý do tại sao một đoàn làm phim của quân đội đã đi theo trên tàu. Và Luca Ajroldi là phóng viên truyền hình duy nhất của đài RAI.   Thuyền nhân tị nạn Việt Nam trên tàu chiến của hải quân Ý 40 năm trước. Photo Courtesy Xem clip “Sứ mệnh Việt Nam” ở đây: https://stream24.ilsole24ore.com/video/mondo/missione-vietnam-40-anni-fa-partirono-navi-salvare-boat-people/ACUnuxV Sứ mệnh cứu nguy là một cuộc chạy đua với thời gian “Chắc chắn có sự thôi thúc của tình người khi đối mặt với những người nguy khốn. Và cũng có một sự tự hào nào đó về khả năng của họ với quân hàm cấp cao“. Trong vòng một thời gian rất ngắn, các con tàu được tu bổ, các đội ngũ được tập hợp lại, các tình nguyện viên được chiêu mộ. Francesco Serri là một bác sĩ ở Toskana, nhận được một cú điện thoại vào mùa hè năm 1979. “Đô đốc Pons gọi cho tôi và nói: Thưa ông Serri, ông hiện có cơ hội duy nhất để trở thành bác sĩ trong sứ mệnh cứu nguy ở Biển Đông. Dĩ nhiên là tôi không ngờ và chuẩn bị gì cả, vì tôi đã lên kế hoạch cho kỳ nghỉ của mình“. Nhưng Serri và nhiều người khác đã hoãn lại kỳ nghỉ của họ, thậm chí đám cưới cũng bị hoãn lại. Sứ mệnh cứu nguy là một cuộc chạy đua với thời gian. 20 ngày sau khi khởi hành, các tàu chiến Ý đã đến khu vực hoạt động trên Biển Đông. Nguồn: Seenotrettung vor 40 Jahren Die "Missione Vietnam" der italienischen Marine Vor 40 Jahren schickte Italien Kriegsschiffe nach Südostasien, um vietnamesische Boatpeople zu retten. Die Vietnam-Mission war einzigartig. Italien war das einzige Land, das den sogenannten Boatpeople zu Hilfe eilte. https://www.deutschlandfunk.de/seenotrettung-vor-40-jahren-die-missione-vietnam-der.1773.de.html?dram:article_id=462041  
......

Hành động đầy nhân văn của người Anh với 39 nạn nhân thiệt mạng trong xe Container

Amy Truc Tran| Chẳng phải đồng bào ruột thịt, 39 nạn nhân thiệt mạng trong xe container đông lạnh được tìm thấy ở Essex, Anh hôm 23/10 đều là người nhập cư trái phép. Thay vì ghẻ lạnh, khinh khi, người dân Anh lại tỏ ra tôn trọng các nạn nhân qua hàng loạt các hoạt động tưởng niệm. Tại Belfast, đông đảo người dân tập trung phía trước Tòa Thị chính để làm lễ tưởng niệm. Nến cũng được thắp sáng bên ngoài tòa nhà Bộ Nội vụ ở thủ đô London cùng với các khẩu hiệu có nội dung "chào đón người nhập cư và người tị nạn đến đây". Tại khu công nghiệp Waterglade ở Thurrock, Essex, nơi cảnh sát phát hiện ra 39 thi thể, người dân Anh đã đặt rất nhiều hoa và biển tưởng niệm. Họ cũng đã viết vào một quyển sổ chia buồn, nhằm gửi thông điệp tiếc thương tới các nạn nhân. Rất nhiều tờ báo đã đăng tải hình ảnh các cảnh sát Anh đã đồng loạt cúi đầu khi xe chở xác 39 nạn nhân đi qua. Vậy mới thấy nước Anh họ nhân bản như thế nào. Hành động của người Anh là một hành động đầy tính nhân văn. Giữa một thảm kịch toàn màu tối, lại có những điểm sáng về tấm lòng cũng đủ ấm cho linh hồn của 39 nạn nhân xấu số. Thầm cảm ơn người Anh! (Trong khi đó, tại quê nhà các nạn nhân, nhận thấy có không ít các “đồng bào” dư luận viên đã không tiếc lời miệt thị chửi bới các nạn nhân. Còn các vị lãnh đạo Việt Nam thì đến nay chưa thấy vị nào lên tiếng chia buồn hay có bất cứ hành động hỗ trợ pháp lý nào cho gia đình nạn nhân. Chưa kể là nếu bạn nào dự định tổ chức bất cứ hoạt động tưởng niệm nào dành cho các nạn nhân này thì rất có khả năng các bạn ấy sẽ bị mời về đồn làm việc một cách đúng chủ trương. Bởi vậy, cái nhân bản và dân quyền ở xứ “giãy chết” và xứ “thiên đường” nó khác nhau xa lắm.)
......

Bộ Ngoại giao VN gián tiếp xác nhận cuộc gặp Trump - Trọng chưa thể diễn ra

Thường Sơn - (VNTB)| Tục ngữ ‘lực bất tòng tâm’ ngày càng nở rộ trên cửa miệng các quan chức dưới trướng Trọng. Nhiều kẻ đã thấu cáy rằng ‘cụ tổng’ chẳng còn mấy hơi sức để tiếp tục ‘cống hiến cho sự nghiệp cách mạng’ nữa.    Tại buổi họp báo chiều 17/10/2019 của Bộ Ngoại giao Việt Nam, với câu hỏi về “khả năng thăm Mỹ của Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng”, Người phát ngôn bộ ngoại giao Lê Thị Thu Hằng trả lời: “Như tôi đã nói ở các lần họp báo trước đây, hoạt động đối ngoại của Việt Nam, trong đó có hoạt động của lãnh đạo cấp cao, sẽ được thông báo vào thời gian thích hợp”. Phát ngôn trên của Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gián tiếp xác nhận cuộc gặp Trump - Trọng chưa thể diễn ra.   Cũng đã rõ như ban ngày rằng Nguyễn Phú Trọng chưa thể đi Mỹ vào thời điểm này, thậm chí không thể đi trong những tháng cuối năm 2019. Và thậm chí chuyến đi này còn phải dự liệu cho năm sau, nếu như Trump còn chút thời gian ngoài cuộc chạy đua tái cử tổng thống Mỹ, còn có lý do đủ thuyết phục nào đó để tiếp Trọng, và tất nhiên với điều kiện Trọng phải có đủ sức khỏe để không những thực hiện một chuyến bay dài đến Washington, mà còn phải xuất hiện trước ống kính soi mói và phân tích tỉ mẩn của báo giới và các cơ quan tình báo phương Tây đến từng nếp nhăn trên mặt của Trọng.   Ngay trước buổi họp báo trên của Bộ Ngoại giao Việt Nam, Nguyễn Phú Trọng đã có một cuộc tiếp xúc với các đại biểu thuộc đơn vị bầu cử số 1 khi ông ta tiếp xúc cử tri 3 quận Ba Đình, Hoàn Kiếm, Tây Hồ thuộc Hà Nội vào sáng ngày 15/10/2019.   “Tôi sẽ cố gắng giữ gìn sức khỏe, năm nay 75 rồi, cũng đang là bệnh nhân” - Trọng nói với vẻ chấp nhận. Đó là lần đầu tiên kể từ sau cơn bạo bệnh tại xứ Kiên Giang ‘nhà Ba Dũng’, Nguyễn Phú Trọng mới chịu thú nhận mình là bệnh nhân.   Trước đó, chỉ có ý kiến của cử tri về ‘mong đồng chí tổng bí thư mau khỏi bệnh để lãnh đạo đất nước’. Tình cảm mong mỏi này được thể hiện bởi một vài cử tri được xem là ‘gà’ của đảng, luôn được xuất hiện trước ống kính truyền hình và ca ngợi ‘Minh quân’, ‘Người đốt lò vĩ đại’ và thậm chí ‘Bậc nhân kiệt thế thiên hành đạo’. Nhưng không có bất kỳ biểu cảm hay phát ngôn nào của Nguyễn Phú Trọng về tình trạng bệnh tật của ông ta, bất chấp làn sóng đồn đoán sôi sục trong dư luận xã hội và trên mạng xã hội về bệnh tình của Trọng suốt từ tháng 4 năm 2019 đến gần đây.   Cho đến tháng 9 năm 2019, tình hình sức khỏe của ông Trọng dường như vẫn trầy trật. Dù báo đài đảng đã cố gắng đưa hình ảnh và phát sóng về ông ta đi nơi này nơi kia cùng vài buổi họp hành trong đảng, nhưng điều lộ diện bị nhiều người thắc mắc nhất vẫn là ‘sao không thấy, hoặc có quá ít hình ảnh Nguyễn Phú Trọng đi lại?’.   Thách thức tự thân với Trọng là biểu đồ hồi phục sức khỏe của ông ta sau một thời gian ngắn tạm ổn nhưng giờ đây lại có vẻ chựng lại và có dấu hiệu đi xuống. Trong ít lần xuất hiện gần nhất, rõ ràng là vận động tứ chi của Trọng không khả quan hơn so với trước đây.   Dấu hiệu gần nhất và dễ nhận ra nhất là Nguyễn Phú Trọng đã phải vắng mặt tại phiên họp Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc ở New York, Mỹ vào cuối tháng 9 năm 2019 - một hội nghị quốc tế lớn mà nếu còn đủ sức khỏe thì Trọng đã luôn hớn hở ‘mình phải như thế nào thì người ta mới tiếp đón như thế chứ’.   Người ta tự hỏi là với tình trạng sức khỏe chỉ đủ ‘ngồi’ mà không phải là ‘đi’, liệu Nguyễn Phú Trọng có thể bảo đảm cho một chuyến công du dài đến Washington, gặp Trump và sau đó dĩ nhiên phải xuất hiện trước ống kính soi mói của báo chí phương Tây?   Nếu cuộc gặp Trump - Trọng vào tháng 10 bị bỏ lỡ, đó sẽ là lần thứ hai trong năm 2019 bất thành chuyến đi Mỹ của Nguyễn Phú Trọng. Lần đầu tiên không thành là chuyến đi dự kiến vào tháng 7, khi đó Trọng chỉ vừa tạm phục hồi sau cơn bạo bệnh ở Kiên Giang vào tháng 4 năm 2019 nên chưa thể tiến hành được.   Tục ngữ ‘lực bất tòng tâm’ ngày càng nở rộ trên cửa miệng các quan chức dưới trướng Trọng. Nhiều kẻ đã thấu cáy rằng ‘cụ tổng’ chẳng còn mấy hơi sức để tiếp tục ‘cống hiến cho sự nghiệp cách mạng’ nữa.     
......

Ba văn bản về Hong Kong của Hạ Viện Mỹ nói gì?

Võ Văn Quản -  Luật Khoa tạp chí| Để ủng hộ phong trào dân chủ Hong Kong, Hạ viện Mỹ đã thông qua một gói ba văn bản vào ngày 15/10/2019. Ba văn bản này gồm có: Đạo luật Nhân quyền và Dân chủ Hong Kong, Đạo luật Kiểm soát Xuất khẩu Hơi cay và Công nghệ Kiểm soát Đám đông cho Hong Kong, và Nghị quyết Đồng hành cùng Hong Kong. Trung Quốc dĩ nhiên không vui vẻ gì với động thái này. Ta hãy xem ba văn bản này nói gì. Đạo luật Nhân quyền và Dân chủ Hong Kong Mang số hiệu H.R. 3289, Đạo luật Nhân quyền và Dân chủ Hong Kong (Hong Kong Human Rights and Democracy Act) là văn bản dài và phức tạp nhất trong số ba văn bản vừa được Hạ viện thông qua. Đây không phải là đạo luật mới hoàn toàn mà là đạo luật sửa đổi và bổ sung nội dung cho Đạo luật Chính sách Hoa Kỳ – Hong Kong vốn đã có hiệu lực từ năm 1992 đến nay. Một trong những mục tiêu đáng chú ý của đạo luật này là việc Hoa Kỳ sẽ hủy bỏ tư cách đặc biệt dành cho thành phố Hong Kong trong mối quan hệ thương mại với nước này trừ khi báo cáo thường niên của Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ công nhận chính quyền Hong Kong trong năm đó đã tôn trọng quyền con người và các nguyên tắc pháp quyền của thành phố. Tư cách đặc biệt này giúp cho Hong Kong được hưởng nhiều ưu đãi hơn so với Trung Quốc đại lục. Tuy nhiên, mục tiêu và phạm vi của đạo luật phức tạp và rộng hơn thế rất nhiều. Một mặt, Hạ viện Mỹ khẳng định lại nguyên tắc và các cam kết ngoại giao của mình đối với Hong Kong. Những cam kết này bao gồm nhấn mạnh chính sách ngoại giao nền tảng của Hoa Kỳ là ủng hộ tiến trình phát triển dân chủ, xem trọng thực trạng nhân quyền tại Hong Kong. Các nhà làm luật Hoa Kỳ cũng khẳng định Hong Kong phải nắm quyền tự trị thực tế và hiệu quả trong vùng lãnh thổ của mình nếu chính quyền thành phố này muốn họ tiếp tục được hưởng các chính sách đối xử ưu đãi hơn so với Trung Quốc đại lục. Chính quyền liên bang cũng sẽ quan tâm đến tình hình nhân quyền Hong Kong và chính quyền Hong Kong phải tuân thủ theo đúng Tuyên bố chung giữa Trung Quốc và Vương quốc Anh, Công ước Liên hiệp quốc về Quyền Dân sự và Chính trị (ICCPR) và Tuyên ngôn Nhân quyền Quốc tế. Quan trọng nhất, phải kể đến việc Hạ viện Hoa Kỳ thống nhất ủng hộ “yêu sách tối thượng” của phong trào dân chủ tại Hong Kong, yêu cầu hệ thống chính trị Trung Quốc trao cho người dân Hong Kong quyền bầu cử thực tế chức danh đặc khu trưởng cũng như tất cả các thành viên của Hội đồng Lập pháp thành phố. Mặt khác, đạo luật cũng đưa ra những chủ trương về thị thực để bảo đảm quyền lợi của các cá nhân tham gia vào hoạt động dân chủ tại Hong Kong. Họ khẳng định hồ sơ của người Hong Kong đủ tiêu chuẩn xin học tập và làm việc tại Hoa Kỳ sẽ không bị từ chối thị thực chỉ vì họ bị bắt giữ, xử phạt hay thậm chí là bị chính quyền Hong Kong xử lý hình sự có động cơ chính trị. Cụ thể hơn, thông thường các cơ quan đại diện ngoại giao sẽ có xu hướng từ chối thị thực cho những người từng có tiền án tiền sự, như Hoàng Chi Phong chẳng hạn. Tuy nhiên, vì vụ án có động cơ chính trị, chính phủ Hoa Kỳ sẽ không từ chối thị thực cho những người có hoàn cảnh tương tự khi tham gia vào phong trào dân chủ Hong Kong. Không kém phần quyết liệt, đạo luật cũng yêu cầu chính quyền liên bang xác định và báo cáo cho lưỡng viện Quốc hội về các cá nhân có một trong các hành vi sau: (i) can dự vào những hành vi bắt giữ vô căn cứ hay tra tấn công dân Hong Kong; (ii) thực hiện hành vi hoặc đưa ra những quyết định vi phạm các nguyên tắc được xác định trong Luật Cơ bản và Tuyên bố chung; và (iii) thực hiện hoặc đưa ra những quyết định vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ nhân quyền quốc tế của chính quyền Hong Kong. Những cá nhân vi phạm các quy định nói trên sẽ có khả năng bị đóng băng tài khoản, cấm nhập cảnh vào Hoa Kỳ hay bị hủy bỏ thị thực đang có hiệu lực. Đạo luật Kiểm soát Xuất khẩu hơi cay và công nghệ kiểm soát đám đông cho Hong Kong Được viết tắt và gọi là PROTECT Hong Kong Act, cái tên của đạo luật mang số hiệu H.R. 4270 này đã nói lên tất cả. Trong thời hạn 30 ngày kể từ thời điểm đạo luật có hiệu lực, Tổng thống Hoa Kỳ có trách nhiệm dừng cấp giấy phép xuất khẩu các sản phẩm và dịch vụ liên quan đến hoạt động quốc phòng, hoạt động cảnh sát cho chính quyền và lực lượng cảnh sát Hong Kong. Quyết định liên quan đến việc dỡ bỏ lệnh cấm phải thông qua Quốc hội. Tổng thống có thể đề xuất Quốc hội dỡ bỏ lệnh cấm này nếu thỏa mãn hai điều kiện: (i) chứng minh được lực lượng cảnh sát Hong Kong không thực hiện những hành vi vi phạm nhân quyền nghiêm trọng trong suốt một năm trước đó; (ii) một cuộc điều tra độc lập đã được thực hiện và xác nhận các kỹ thuật kiểm soát và giải tán đám đông của chính quyền Hong Kong không vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc nhân quyền quốc tế. Nghị quyết Đồng hành cùng Hong Kong Nghị quyết này (Stand with Hong Kong Resolution) không mang tính pháp lý bắt buộc, song nó thể hiện một cam kết quan trọng của cơ quan lập pháp Hoa Kỳ với phong trào dân chủ tại Hong Kong. Trong đó, Hạ viện Hoa Kỳ kêu gọi chính quyền Hong Kong đàm phán nghiêm túc và chân thành với phong trào dân chủ của người dân Hong Kong để giải quyết cụ thể các vấn đề liên quan đến năm yêu sách của người biểu tình: (i) chính thức rút bỏ dự luật dẫn độ; (ii) thực hiện quyền bầu cử phổ quát; (iii) thành lập một ủy ban độc lập để điều tra các vi phạm nhân quyền của lực lượng cảnh sát Hong Kong; (iv) loại bỏ việc xếp biểu tình vào một loại hành vi bạo loạn; và (v) rút lại các cáo buộc hình sự mang bản chất chính trị đối với người biểu tình Hong Kong. Ngoài ra, Hạ viện Hoa Kỳ lên án việc lực lượng cảnh sát Hong Kong sử dụng các biện pháp kiểm soát biểu tình không phù hợp với tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế (như tra tấn, đánh nguội, bắt giữ trái phép, sử dụng côn đồ hay kể cả bắn đạn thật); đồng thời lên án chính quyền Hong Kong trong việc chấp nhận và không xử lý những hành vi trên. Hạ viện cũng khẳng định chính sách “một quốc gia, hai chế độ” phải đảm bảo quyền tự trị cao của chính quyền Hong Kong cũng như quyền tự do dân chủ của người dân Hong Kong. Triển vọng  Hiện nay, ba văn bản này mới chỉ được thông qua tại Hạ viện. Ngoại trừ Nghị quyết Đồng hành cùng Hong Kong không mang tính ràng buộc pháp lý, hai văn bản còn lại phải được Thượng viện và Tổng thống Donald Trump thông qua thì mới có hiệu lực. Về mặt quy trình, hai đạo luật nói trên được kỳ vọng nhận được sự ủng hộ rộng rãi tại Thượng viện. Ẩn số nằm ở Tổng thống Donald Trump. Ông từng nói rằng Chủ tịch Tập Cận Bình và nội bộ Trung Quốc có thể giải quyết ổn thỏa vụ việc tại Hong Kong và có vẻ đối với ông này, tình hình nhân quyền tại Hong Kong sẽ chỉ là một trong các con cờ trong cuộc đàm phán chiến tranh thương mại với Bắc Kinh. Tuy nhiên, Tổng thống Trump sẽ phải cẩn thận nếu ông thật sự muốn phủ quyết cả hai đạo luật này. Một khi bị phủ quyết, lưỡng viện Quốc hội có thể dễ dàng thông qua cả hai đạo luật với đa số tuyệt đối (⅔ số phiếu) và không cần chữ ký của tổng thống nữa.    
......

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ đến VN và số phận Cá Voi Xanh

Bộ trưởng Mark Esper. Phạm Chí Dũng - VOA| Tân bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Mark Esper sắp đến Việt Nam trong bối cảnh cuộc chiến giàn khoan của Trung Quốc còn lâu mới chịu kết thúc. Mark Esper và Nguyễn Phú Trọng Tàu thăm dò địa chất Hải Dương 8, và sau đó là hàng lô hàng lốc phương tiện khai thác dầu như tàu cẩu Lam Kình, giàn khoan Hải Dương Thạch Du 982 kéo vào Biển Đông, giễu qua ngay trước mũi Bộ Chính trị Việt Nam, chỉ còn cách bờ biển Việt Nam 4 giờ tàu chạy, và có trời mới biết còn bao nhiêu hình ảnh ngáo ộp nữa sẽ được Bắc Kinh cho trình diễn trong tương lai gần…, đã và sẽ làm tê tái những kẻ vẫn cắm mặt giương cao lá cờ mang tên ‘Mười Sáu Chữ Vàng’ ở Hà Nội. Tiền trạm cho Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Mark Esper là Randall Schriver - Trợ lý Bộ trưởng Quốc phòng phụ trách an ninh khu vực Ấn Độ Thái Bình Dương. Randall Schriver đã có một cuộc gặp với Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam - Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh. Không biết vô tình hay hữu ý, chuyến tiền trạm này lại trùng với thời gian diễn ra Hội nghị trung ương 11 của đảng cầm quyền ở Việt Nam, khi lần đầu tiên sau hơn 3 tháng ‘ngậm hột thị’, Bí thư quân ủy trung ương Nguyễn Phú Trọng đã dám hé môi về ‘phân tích và dự báo tình hình Biển Đông’, dù vẫn tuyệt đối ngậm miệng trước hai cái tên Bãi Tư Chính và Trung Quốc. Trong khi đó, những nguồn tin từ ngành dầu khí cho biết sau một thời gian chững lại bởi biến cố dự án khai thác mỏ dầu khí Cá Rồng Đỏ bị Trung Quốc gây sức ép chặn lại, Tập đoàn Dầu khí Việt Nam đang trở lại nhịp hoạt động bình thường. Những dự án như mỏ Lan Đỏ và mỏ Cá Voi Xanh đang được ‘hô hấp nhân tạo’ và hy vọng sẽ sống sót qua cơn binh lửa. ExxonMobil cũng bởi thế vẫn còn lý do để trụ lại ở Việt Nam. Vào năm 2018, kết quả được xem là thành công nhất của người tiền nhiệm của Mark Esper - Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ James Mattis - với phía Việt Nam là một hàng không mẫu hạm của Mỹ là USS Carl Vinson cập cảng Đà Nẵng vào tháng 3 năm 2018. Con tàu khổng lồ này mang thông điệp bảo vệ cho ExxonMobil và dự án Cá Voi Xanh. Vì sao Trung Quốc thèm muốn Cá Voi Xanh? Người Mỹ có mối quan tâm đặc biệt ở Đà Nẵng, bởi nơi đây rất gần với mỏ khí đốt Cá Voi Xanh ngoài khơi Quảng Nam, Quảng Ngãi, nằm cách đất liền khoảng 100km, được liên doanh khai thác giữa tập đoàn dầu khí khổng lồ của Mỹ là ExxonMobil với Tập đoàn Dầu khí Việt Nam. Mỏ này có trữ lượng khí đốt đến 150 tỷ mét khối và hứa hẹn mang lại doanh thu lên đến 60 tỷ USD, trong đó 2/3 thuộc về ExxonMobil và 1/3 dành cho nền ngân sách đang lâm vào tình trạng hộc rỗng ngoại tệ của chính thể độc tài ở Việt Nam. Nhưng cũng bởi triển vọng siêu lợi nhuận trên, Cá Voi Xanh đã lọt vào lòng tham và tầm đe dọa của Trung Quốc, cho dù mỏ này hoàn toàn nằm ngoài ‘đường Lưỡi Bò 9 đoạn’ mà Bắc Kinh tự vẽ nhằm gom các mỏ dầu khí của Việt Nam vào trong đó. Động thái Trung Quốc điều giàn khoan Hải Dương 981 xâm phạm vùng lãnh hải Việt Nam vào năm 2014 là một thông điệp rất rõ ràng về việc Bắc Kinh muốn nuốt trọn mỏ Cá Voi Xanh, hoặc chí ít cũng đòi ‘đảng em’ phải ‘cùng hợp tác khai thác dầu khí’ theo một tỷ lệ ăn chia nào đó - chẳng hạn 60% cho Trung Quốc và phần còn lại cho chủ sở hữu mỏ này…, nếu dự án Cá Voi Xanh không được hỗ trợ bởi hải quân Mỹ. Thế còn ExxonMobil? Kể từ khi Trung Quốc tuyên bố “đường Lưỡi Bò 9 đoạn” chiếm tới 90% diện tích Biển Đông, nhiều hãng dầu khí khác của Mỹ đã bỏ cuộc trước áp lực từ Trung Quốc. Nhưng ExxonMobil vẫn tiếp tục thăm dò và tập đoàn này đã phát hiện mỏ khí đốt lớn nhất của Việt Nam từ trước đến nay là Cá Voi Xanh. Tuy thế, mọi chuyện đã suýt đổ vỡ vào tháng 11 năm 2017. Khi đó và trùng với thời gian Tổng thống Trump dự Hội nghị thượng đỉnh kinh tế APEC Đà Nẵng, ExxonMobil đã mang lại nỗi thất vọng lớn lao cho giới chóp bu Việt Nam: Chủ tịch Liam Mallon của Công ty Phát triển ExxonMobil thình lình tuyên bố sẽ hoãn dự án hợp tác với Việt Nam trên biển Đông tới năm 2019, với lời giải thích rất cô đọng: “chúng tôi cần phải đạt được một số thỏa thuận cụ thể” trước khi triển khai đầu tư chính thức. Khi đó, một số đánh giá đã giả thiết về nguyên nhân chủ yếu và có thể là duy nhất của việc phải hoãn dự án có thể là Trung Quốc gây sức ép mà đã khiến Việt Nam có thể phải điều đình để ExxonMobil tạm ngừng khai thác mỏ Cá Voi Xanh. Đến tháng Ba năm 2018 khi xảy ra vụ Repsol - công ty Tây Ban Nha liên doanh với Tập đoàn Dầu khí Việt Nam cùng khai thác mỏ Cá Rồng Đỏ ở Bãi Tư Chính - phải lần thứ hai liên tiếp rút khỏi dự án này, giả thiết đã biến thành thực tế được xác nghiệm một cách sống sượng: vẫn là “đối tác chiến lược toàn diện lớn nhất của Việt Nam” là Trung Quốc đã nhảy bổ vào nhà của giới chóp bu Việt Nam để đòi không được hợp tác với Mỹ mà phải hợp tác với Trung Quốc để khai thác dầu khí. Vào tháng Tư năm 2018, lần đầu tiên ExxonMobil đã lên tiếng liên quan đến mỏ Cá Voi Xanh. Tuy không xác nhận về một sức ép của Trung Quốc đối với mỏ dầu khí dồi dào trữ lượng này, ExxonMobil vẫn khẳng định kế hoạch và lộ trình sắp tới - một biểu hiện cho thấy tập đoàn này không mấy lo ngại cho dù Bắc Kinh sẽ làm những động tác nhằm bắt buộc ExxonMobil phải rút khỏi mỏ Cá Voi Xanh như đã khiến Repsol phải rút khỏi mỏ Cá Rồng Đỏ. Sự tự tin của ExxonMobil khi lên tiếng về mỏ Cá Voi Xanh phát xuất từ sự hiện diện của hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson của Mỹ cập cảng Đà Nẵng vào đầu tháng Ba năm 2018, nằm trong chiến lược tăng cường sự hiện diện của Mỹ tại Biển Đông và sẵn sàng đối đầu với hải quân Trung Quốc. Mark Esper sẽ làm gì? Vào trung tuần tháng 10 năm 2018 và cùng lúc với thông tin chính thức về chuyến thăm Việt Nam bất ngờ của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ khi đó là James Mattis, Thượng Viện Hoa Kỳ đã thông qua đạo luật cắt đứt đường lưỡi bò của Trung Quốc trên Biển Đông, còn Cố vấn An ninh Mỹ là John Bolton đã thẳng thừng tuyên bố “Mỹ sẽ hợp tác khai thác dầu khí ở Biển Đông dù có Trung Quốc hay không”. Tuy không đề cập cụ thể Mỹ sẽ hợp tác khai thác với nước nào trong số các quốc gia đang tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông gồm Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei, Đài Loan, nhưng phát ngôn thách thức rất đáng chú ý trên được cho là ám chỉ mỏ Cá Voi Xanh. Sau khi nổ ra vụ Trung Quốc điều tàu thăm dò địa chất Hải Dương và nhiều tàu hộ vệ gây hấn khu vực Bãi Tư Chính và đe dọa cả vùng biển Quảng Nam, Quảng Ngãi nơi có mỏ Cá Voi Xanh, đến lượt Bộ Ngoại giao Mỹ lên tiếng vào tháng 8 năm 2019: “Các công ty của Mỹ là những công ty hàng đầu thế giới trong việc khai thác và thăm dò các nguồn hydrocarbon, kể cả ở ngoài khơi và tại Biển Đông” và Mỹ “mạnh mẽ phản đối bất cứ nỗ lực nào của Trung Quốc nhằm đe dọa hay cưỡng chế các quốc gia đối tác phải rút lại sự hợp tác với các công ty không phải của Trung Quốc hay quấy nhiễu những hoạt động hợp tác của họ”. Lời lên tiếng này phát ra trong bối cảnh tàu thăm dò địa chất Hải Dương 8 của Trung Quốc, sau khi đến mỏ Đá Chữ Thập để tiếp nhiên liệu, đã ‘trở về’ khu vực Bãi Tư Chính nằm trong vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam để quấy phá. Những hành động bảo vệ công khai trên, cùng với những hoạt động hải quân mang tính thống nhất giữa Mỹ và Việt Nam nhưng không công khai, đã dẫn tới kết quả là ExxonMobil có tương lai tươi hồng hơn hẳn các đối tác nước ngoài khác liên doanh khai thác dầu khí với Việt Nam. Dù việc triển khai khai thác Cá Voi Xanh của ExxonMobil vẫn phải chịu thách thức bởi một làn sóng đồn đoán về khả năng ExxonMobil sẽ rút khỏi dự án này - có thể do những tranh cãi chưa thể thống nhất giữa tập đoàn này với Tập đoàn Dầu khí Việt Nam, cho tới nay xác suất ở lại Việt Nam của ExxonMobil vẫn được đánh giá vượt trên 50%, để hầu như chắc chắn sau chuyến công du Việt Nam của Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Mark Esper, Cá Voi Xanh sẽ trở thành một mục, thậm chí thành một tiêu điểm trên bàn nghị sự giữa Donald Trump với Nguyễn Phú Trọng, hoặc với một quan chức cao cấp và đủ thẩm quyền thay cho Trọng, tại Washington trong thời gian tới.  
......

Nghệ sĩ Hong Kong biểu tình ngay trong tòa nhà lập pháp - Bước ngoặt mới gay cấn hơn

Trần Đình Thu| Nhiều nghị sĩ Hong Kong đã biểu tình ngay trong Tòa nhà lập pháp của Hong Kong khi bà Carrie Lam lên phát biểu. Họ hô vang khẩu hiệu “ “Năm yêu cầu, không thể thiếu một”, “Carrie Lam phải từ chức, phải điều tra sự tàn bạo của cảnh sát”. Trong cuộc biểu tình, một số nghị sĩ đã đeo mặt nạ Tập Cận Bình, một loại mặt nạ đặc biệt đã xuất hiện trong thời gian gần đây. Chúng ta nhớ là 2 ngàn sinh viên Ấn Độ cũng đã đeo mặt nạ Tập Cận Bình trong cuộc đón ông Tập thăm Ấn Độ trong tuần rồi. Nhà lập pháp của Đảng Dân sự Tanya Chan đã chiếu khẩu hiệu lên bức tường sau lưng trưởng đặc khu Carrie Lam và sau đó nói với các nhà báo: “Cả hai bàn tay bà ấy đẫm máu. Chúng tôi hy vọng Carrie Lam rút dự luật và từ chức. Bà ấy không có khả năng quản trị. Bà ấy không phù hợp làm trưởng đặc khu…. Bà Carrie Lam, đừng bắt chúng tôi phải chịu đựng thêm nữa”. Như vậy tình hình Hong Kong càng ngày càng phức tạp hơn khi các nghị sĩ biểu tình chứ không còn là dân thường nữa, nhất là trong tình hình Hạ viện Mỹ đã thông qua 3 dự luật liên quan đến Hong Kong. Về phía chính quyền Trung quốc, có lẽ họ không dám công khai trấn áp người biểu tình nhưng dường như họ đang sử dụng những thủ đoạn ngấm ngầm. Một số tố cáo trên mạng xã hội liên quan đến việc những người biểu tình bị giết chết một cách bí ẩn, không rõ nguyên nhân. Đây quả là điều đáng ghê rợn và phẫn nộ. CẢNH SÁT TRUNG QUỐC TRÀ TRỘN VÀO CẢNH SÁT HONG KONG? Do tính chất độc lập tương đối về chính quyền nên nên Bắc Kinh dù có muốn cũng chưa thể tham gia trấn áp ngay, còn trông cậy vào chính quyền Hong Kong thì chưa chắc họ đã thực hiện. Vì dù sao họ cũng là người Hong Kong. Do vậy có một số nguồn tin cho rằng Bắc Kinh đã dùng thủ đoạn như sau đây. Theo thông tin trên mạng, một số cảnh sát sát Hong Kong tiết lộ họ được yêu cầu nghỉ phép và giao lại trang phục cho cấp trên trong thời gian nghỉ phép, song song đó một số khác tiết lộ có những cảnh sát Hong Kong bịt mặt và nói tiếng phổ thông. Như vậy nghi vấn Trung quốc đã cài người vào lực lượng cảnh sát Hong Kong để trấn áp người biểu tình có vẻ có cơ sở. Cảnh sát Trung quốc sẽ làm gì với người biểu tình? Có thể họ theo dõi để quay phim chụp ảnh sau đó bắt cóc người biểu tình… Cảnh sát Trung quốc thì có thừa sự tàn bạo dã man để tự biết họ sẽ làm gì. CÂU CHUYỆN HONG KONG SẼ ĐI VỀ ĐÂU? Khó có thể nói rằng câu chuyện Hong Kong sẽ đi về đâu, gặt hái kết quả thế nào… Chỉ biết câu chuyện ngày mỗi gay cấn hơn, căng thẳng hơn và nước Mỹ ngày càng công khai ủng hộ hơn. Có thể Hong Kong sẽ yên bình trở lại khi Trung quốc trở thành một nước dân chủ đa đảng hoặc có thể Hong Kong tự tuyên bố ly khai thành lập quốc gia mới nếu Trung quốc vẫn không thay đổi. Lịch sử cũng khó đoán như là một trận đá bóng vậy. Không ai biết chắc chắn điều gì khi quả bóng đang còn lăn trên sân. Chỉ biết chắc chắn một điều rằng người Hong Kong đang sẵn sàng đổ máu để có tự do.  
......

Hạ Viện Mỹ thông qua dự luật trừng phạt quan chức vi phạm nhân quyền, làm suy yếu quyền tự trị của Hong Kong

NHD – [Facebook Việt Tân] Hạ Viện Hoa Kỳ đã thông qua Dự Luật Dân Chủ và Nhân Quyền Hong Kong (HR 3289) hôm thứ ba 15 tháng Mười, 2019, ủng hộ phong trào đấu tranh ở đặc khu nầy. Đạo Luật quy định các biện pháp trừng phạt quan chức vi phạm nghiêm trọng quyền con người cũng như những người chịu trách nhiệm làm suy yếu quyền tự trị của Đặc Khu Hong Kong. Cụ thể là bất cứ ai “chịu trách nhiệm trong việc bắt cóc và tra tấn người dân, những người đang thực thi các quyền con người cơ bản, được quốc tế công nhận” bị cấm nhập cảnh Hoa Kỳ, cũng như bị áp dụng các biện pháp trừng phạt khác. Trước đó một ngày, người Hong Kong đã xuống đường trong một cuộc biểu tình qui tụ 130 ngàn người, kêu gọi các dân biểu Hạ Viện Hoa Kỳ thông qua dự luật nầy. Đạo Luật Dân Chủ và Nhân Quyền Hong Kong sẽ chấm dứt tình trạng “giao dịch đặc biệt” của Hong Kong với Hoa Kỳ trừ khi Bộ Ngoại Giao Mỹ chứng thực hàng năm rằng chính quyền đặc khu đang tôn trọng quyền con người và nền tự trị cơ bản của Hong Kong. Tình trạng giao dịch đặc biệt Hoa Kỳ – Hong Kong được quy định trong Đạo Luật Chính Sách Hong Kong 1992, trong đó Mỹ coi Hong Kong như một thực thể riêng biệt với Trung Hoa đại lục về các vấn đề thương mại và kinh tế. Tình trạng đặc biệt như vậy giúp Hong Kong không phải chịu trừng phạt và các mức thuế mà Mỹ áp dụng đối với Hoa Lục trong cuộc chiến tranh thương mại hiện nay Trong chuyến vận động sự ủng hộ của chính giới Mỹ hồi tháng trước, các thủ lãnh phong trào đấu tranh Hong Kong đã làm chứng trước phiên điều trần Quốc Hội Hoa Kỳ để ủng hộ Dự Luật được thông qua. Dự Luật hiện được chuyển sang Thượng Viện biểu quyết thông qua trước khi tổng thống Mỹ ký ban hành. Sau khi Dự Luật được thông qua tại Hạ Viện, Bắc Kinh kêu gọi Washington “chấm dứt sự can thiệp.” Phát Ngôn Nhân Bộ Ngoại Giao Trung Quốc Cảnh Sảng (Geng Shuang) tuyên bố: “Chúng tôi bày tỏ sự phẫn nộ và phản đối mạnh mẽ việc Hạ Viện Hoa Kỳ thông qua Đạo Luật Dân Chủ và Nhân Quyền Hong Kong,” quan hệ của Trung Quốc với Hoa Kỳ sẽ bị tổn hại nếu dự luật chính thức trở thành luật – ông Cảnh Sảng nói thêm. Trong cùng ngày, Hạ Viện Hoa Kỳ cũng thông qua một dự luật liên quan, ủng hộ người biểu tình Hong Kong, cấm bán sang đặc khu nầy các mặt hàng quân sự và thiết bị kiểm soát đám đông mà cảnh sát Hong Kong có thể sử dụng để đàn áp người biểu tình. NHD – [Facebook Việt Tân]  
......

Bị cướp nồi cơm

Hong Kong có khoảng 7 triệu người - 1,7 triệu người đã xuống đường phản đối luật dẩn độ. Trần Mai Trung Thông thường khi người dân được độc lập, được trở về đất mẹ thì vui mừng. Năm 1997, chính quyền Anh quốc trả Hong Kong (HK) về cho Trung quốc (TQ) khi hết hạn thuê 99 năm. Người ta thấy một thiểu số nhỏ người HK vui mừng nhưng đa số người HK lo âu. Tìm hiểu thêm thì thấy nhu cầu cuộc sống không dừng lại với hai chữ độc lập, người dân muốn có tự do, cơm áo, nhân phẩm. HK có chính sách “một quốc gia, hai chế độ” đến năm 2047. Nhưng trên thực tế, Trưởng đặc khu HK là do chính quyền CS Bắc Kinh chỉ định. Hội đồng Lập pháp HK thì bị đảng CS sắp xếp để những người do nhân dân HK bầu lên sẽ không có đa số, không thể thay đổi luật lệ. Đảng CSTQ xóa bỏ các phương tiện hòa bình để người dân HK thay đổi cuộc sống của mình, chính nó đã đẩy nhân dân HK phải dùng các phương tiện không hòa bình để thay đổi xã hội. Bắt đầu là phản đối dự luật Dẫn độ với TQ. Ngày nay, nhân dân HK đòi hỏi: Không bôi nhọ cuộc biểu tình ngày 12 tháng 6 là “bạo loạn”; Thả những người bị bắt giam vì biểu tình; Điều tra sự tàn bạo của cảnh sát; Trưởng đặc khu HK từ chức, nhân dân HK sẽ bầu cử trực tiếp chức vụ Trưởng đặc khu và Hội đồng Lập pháp. Đó là những đòi hỏi chính đáng của nhân dân HK và nên được tôn trọng. Mặc dù là thuộc địa của Anh quốc, người dân HK có mức sống kinh tế cao, guồng máy điều hành rõ ràng, âm nhạc phim ảnh phát triển. Người dân ở lục địa TQ có mức sống thấp hơn, có ít tự do, guồng máy chính quyền tham nhũng. Cho nên khi nhân dân HK xuống đường đòi tự do dân chủ, bị một số mất mát, thì một số người tiếc rẻ nói là “tự đập nồi cơm”. Có đúng không? Năm 1975, cuộc sống khó khăn và bị phân biệt đối xử của người dân miền Nam VN, những cánh đồng chết ở Kampuchea, đã khiến mọi người ghê sợ chế độ cộng sản. Đảng CS đến tịch thu ruộng đất, hãng xưởng của người dân, sau đó vào nhà người ta kiểm kê vàng bạc và lấy đi tỉnh bơ. Người miền Nam không đập bể nồi cơm thì bị cướp mất nồi cơm, mất luôn tự do và nhân phẩm, mấy triệu người phải bỏ quê hương mà chạy sang nước khác. Nhân dân HK không muốn cũng bị như vậy nên đã cương quyết xuống đường. Anh quốc rời đi, đảng CSTQ sẽ đến cai trị HK, thế hệ thanh niên HK đã không chọn điều này mà bị ép nhận từ thế hệ đi trước. Một số người TQ tự hào là nước họ hùng mạnh, vậy người dân HK có muốn làm người TQ không? Một điều đáng buồn cho đảng CSTQ là đa số người dân HK không muốn làm người TQ dưới sự lãnh đạo của đảng CS. Nếu muốn biết ý dân như thế nào, hãy tổ chức bầu cử tự do thì sẽ thấy, nhân dân HK không muốn sống chung với “đất mẹ cộng sản”. Có những cái mà ngồi chờ đợi sẽ không có, phải trả giá đắt mới có, như là Tự do. Mấy triệu người dân VN đã đánh đổi mạng sống trên biển để có tự do ở nước khác, muốn có tự do ngay trên quê hương mình thì khó hơn nữa. Nhân dân HK đang có một chọn lựa khó khăn, thế hệ này hi sinh mất mát để có tự do và nhân phẩm cho chính mình và các thế hệ sau, hoặc là ngồi chờ đảng CSTQ đến cai trị, người dân sẽ phải làm theo lệnh của đảng viên CS, phải sống với tệ nạn tham nhũng, người nào phát biểu không thích cộng sản độc tài thì bị xem là chống chính quyền, bị bắt vào tù. Nếu là bạn thì bạn chọn cái nào? Mặc dù ở hoàn cảnh khó khăn hơn, bị đảng CS trực tiếp kiểm soát, thanh niên VN vẫn chia sẻ những suy nghĩ của thanh niên HK. Có những người đứng lên đòi tự do ngôn luận, tự do lập hội, nhiều người đã bị đảng CS bắt vào tù và nhiều người đang bị tù, thanh niên VN vẫn tiến tới. Hàng trăm ngàn người đã xuống đường phản đối giàn khoan HD 981 xâm phạm lãnh hải VN, phản đối dự luật Đặc khu bán nước, luật An ninh mạng của Tàu, và sẽ tiếp tục cho đến khi nhân dân thật sự làm chủ đất nước. Dân số HK là 7 triệu người, có những cuộc biểu tình đòi tự do dân chủ lên đến 2 triệu người, các kỹ thuật đấu tranh mới của thanh niên HK đã làm thế giới ngạc nhiên, thanh niên VN đang theo dõi để cập nhật phương pháp đấu tranh của mình. Chế độ cộng sản trên thế giới đang ở giai đoạn cuối trong chu kỳ của nó, các đóm lửa tự do đang cháy nhiều nơi, khi có cơn gió mạnh thì sẽ bùng lên. Cơn gió đã thổi qua Ba Lan, Đông Đức, các đóm lửa đã bùng lên đốt cháy chế độ cộng sản. Cơn gíó mạnh sẽ thổi tới Việt Nam.  
......

Chương trình “Dân biểu bảo vệ dân biểu” của Quốc hội CHLB Đức với tù nhân lương tâm Việt Nam

nguyenvandai's blog - RFA| Ngày 12/10/2019 bà Margarete Bause, Dân biểu Quốc hội Liên bang Đức, đã thông báo trên Facebook chính thức nhận bảo trợ cho Hoàng Đức Bình, một nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền và môi trường Việt Nam, theo chương trình “Dân biểu bảo vệ dân biểu” của Quốc hội. Trong thông cáo báo chí này, nữ Dân biểu Bause nêu rõ "bảo vệ môi trường không phải là một tội phạm" và bà "yêu cầu chính phủ Việt Nam trả tự do cho Hoàng Đức Bình ngay lập tức và vô điều kiện, và bồi thường thích đáng cho thời gian ông bị cầm tù". Vậy chương trình “Dân biểu bảo vệ dân biểu” là gì? Chương trình này của Quốc hội CHLB Đức hình thành lúc ban đầu chỉ dành cho các đồng nghiệp của họ là các Dân biểu ở các quốc gia phi dân chủ khi bị đàn áp, bắt giữ, cầm tù. Sau này được mở rộng cho các nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền, môi trường, xã hội dân sự,... ở các quốc gia khác trên thế giới. Ở Việt Nam đã có rất nhiều nhà hoạt động nhân quyền được hưởng chương trình “Dân biểu bảo vệ dân biểu” của Quốc hội CHLB Đức. Như sáng lập viên Lao Động Việt Đỗ Thị Minh Hạnh, anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, anh Nguyễn Bắc Truyển. Tôi, Luật sư Nguyễn Văn Đài đã được Tổ chức Veto vận động bà Dân biểu Dort là người bảo trợ. Vậy khi một tù nhân lương tâm Việt Nam được một Dân biểu của Quốc hội CHLB Đức bảo trợ thì sẽ có lợi ích gì? Ngay sau khi tôi được phóng thích và bị trục xuất sang CHLB Đức, Tổ chức Veto đã cùng với Dân biểu Dort tổ chức cho tôi cuộc gặp với một số Dân biểu khác tại trụ sở của Quốc hội CHLB Đức. Và tôi đã được nghe Dân biểu Dort kể lại những công việc mà bà đã làm để ủng hộ tôi: Dân biểu Dort đã viết họ tên của tôi lên quyển lịch làm việc hàng ngày của bà. Dân biểu Dort thường xuyên cập nhật lịch làm việc của các Cơ quan của chính phủ, Quốc hội của CHLB Đức với phía đối tác Việt Nam. Trước khi hai bên làm việc với nhau thì Dân biểu Dort bao giờ cũng trực tiếp hoặc gián tiếp nhắc nhở các Cơ quan của CHLB Đức quan tâm đến trường hợp của tôi, và yêu cầu phía Việt Nam phải trả tự do cho tôi. Dân biểu Dort còn trực tiếp mời Đại sứ Việt Nam tại CHLB Đức tới văn phòng của bà để đề cập với Đại sứ Lê Xuân Hưng về trường hợp của tôi. Bà yêu cầu Đại sứ Việt Nam nói với chính phủ Việt Nam phải trả tự do cho tôi. Thông qua Tổ chức Veto và Đại sứ quán CHLB Đức tại Hà Nội, Dân biểu Dort thường xuyên cập nhật về tình hình của tôi để mỗi khi có cơ hội là ngay lập tức bà can thiệp. Có thể nói Dân biểu Dort đã làm việc với một tinh thần trách nhiệm rất cao với người tù nhân lương tâm mà bà nhận bảo trợ. Thỉnh thoảng khi tôi làm việc với an ninh điều tra thì họ thường hay thắc mắc với tôi là không hiểu tôi có quan hệ như thế nào với nước Đức mà được họ can hiệp một cách mạnh mẽ như vậy. Đầu tháng 11 năm 2018, tôi đã được bà Gyde Jensen là Chủ tịch Ủy ban nhân quyền của Quốc hội CHLB Đức mời tới điều trần và đánh giá về hiệu quả của chương trình “Dân biểu bảo vệ dân biểu” đối với tù nhân lương tâm tại Việt Nam. Kết thúc buổi điều trần thì chương trình “Dân biểu bảo vệ dân biểu” được đánh giá cao không chỉ ở Việt Nam, Thổ Nhĩ Kỳ và các quốc gia khác. Và Uỷ ban nhân quyền cuả Quốc hội CHLB Đức đã kêu gọi tất cả các thành viên Quốc hội tích cực tham gia chương trình này. Tôi tin tưởng rằng tất cả các Dân biểu của Quốc hội CHLB Đức khi họ đã nhận bảo trợ cho bất kỳ tù nhân lương tâm Việt Nam hay nước khác thì họ chắc chắn sẽ nỗ lực hết mình vì sự tự do của người đó. Dân biểu Bause đã cho biết lý do bà đã chọn Hoàng Đức Bình bảo trợ: "Hoàng Đức Bình là một trong số đông những tù nhân chính trị tại Việt Nam đang bị giam giữ trong những điều kiện tồi tệ vì những cáo buộc giả dối. Trường hợp của ông đại diện cho hàng trăm trường hợp của tù nhân chính trị khác. Đó là lý do mà Hoàng Đức Bình đã được tôi chọn đưa vào chương trình bảo trợ của Quốc hội Cộng hòa Liên bang Đức". Và Dân biểu Bause cũng nêu rõ mục đích của bà theo đuổi: "Là người đỡ đầu, tôi sẽ hỗ trợ ông Bình và vụ việc của ông cho đến khi ông được trả tự do và phục hồi danh dự. Vì tại những nơi mà con người tranh đấu cho nhân quyền và dân quyền mặc dù bị đàn áp khốc liệt, thì hỗ trợ quốc tế là quan trọng để sống còn". Được biết trong nhiều năm bà Bause là chủ tịch đảng Xanh tại bang Bavaria, và thắng cử vào Quốc hội Liên bang vào tháng 9 năm 2017, hiện bà đảm trách chức vụ Phát ngôn viên Khối đảng Xanh về nhân quyền trong Quốc hội Liên bang Đức và là một trong 5 Đại diện Khối đảng trong Uỷ Ban nhân quyền Quốc hội Liên bang Đức./.
......

Mỹ viện lý do nhân quyền để triệt hạ công nghệ cao của Trung Quốc

Washington cấm các công ty công nghệ cao Trung Quốc mua trang thiết bị công nghệ cao của Mỹ.Reuters   Thanh Hà - RFI| Hoa Kỳ tiếp tục siết chặt vòng vây chung quanh các tập đoàn công nghệ cao của Trung Quốc. Ba ngày trước vòng đàm phán với Bắc Kinh tại Washington hôm 10/10/19 để giải quyết tranh chấp thương mại, bộ Thương Mại Mỹ đưa 8 tập đoàn công nghệ cùng 20 cơ quan Nhà nước của Trung Quốc vào "danh sách đen" vì lý do các thực thể này tham gia chiến dịch đàn áp người Duy Ngô Nhĩ tại Tân Cương. Ngoại trưởng Pompeo lên án Trung Quốc bắt giữ "hơn một triệu người Hồi Giáo trong khuôn khổ một chiến dịch tùy tiện và thô bạo nhằm xóa sổ đạo Hồi và văn hóa của người Duy Ngô Nhĩ tại Tân Cương". Tuy nhiên, không một nhà quan sát nào tin rằng, chính quyền Donald Trump trừng phạt 28 thực thể nói trên vì bỗng dưng động lòng trắc ẩn trước hoàn cảnh của người Duy Ngô Nhĩ theo đạo Hồi bị đàn áp, của những đứa trẻ bị cướp khỏi vòng tay yêu thương của cha mẹ để bị đưa vào các trại tập huấn, nơi chúng bị nhồi sọ để trở thành những "người tốt". Bởi trong số 28 doanh nghiệp trong tầm ngắm của bộ Thương Mại Hoa Kỳ, có 8 công ty trong lĩnh vực công nghệ cao, là những đối thủ cạnh tranh trực tiếp với các tập đoàn high tech của Mỹ. Tám công ty đó gồm : Dahua Technology, Hikvision, iFlytek, Megvii Technology, SenseTime Technology, YITU Technology, Wuhan Yixin Technology và Xiamen Meiya Pico. Đây là những con chim đầu đàn của Trung Quốc trong các lĩnh vực trí thông minh nhân tạo, bảo mật không gian mạng và dữ liệu tin học, hay là những tên tuổi trên thị trường giám sát video, nhận diện khuôn mặt ... Trả lời đài RFI Pháp ngữ, giáo sư Grégory Vanel, giảng dậy tại trường Quản Trị Kinh Doanh ở Grenoble và cũng là chuyên gia về kinh tế Hoa Kỳ cho rằng, đòn phạt mới này nhắm vào các quyền lợi của Bắc Kinh trước hết là vì mục tiêu kinh tế. Đây là một bước kế tiếp của Hoa Kỳ trong cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung : "Thực ra, tất cả những động thái này nằm trong khuôn khổ một lịch trình khá rõ ràng : Mỹ và Trung Quốc đang đàm phán tay đôi và Washington đề ra ba kỳ hạn cho phía Bắc Kinh: Thứ nhất là ngày 15 tháng 10, nếu đối thoại không có tiến triển, Mỹ đánh thuế 30 % thay vì 25 % nhắm vào 250 tỷ đô la hàng của Trung Quốc ; Nhà Trắng dọa đến ngày 27/11/2019 sẽ đánh thuế vào xe hơi của Trung Quốc và thời hạn quan trọng thứ ba là ngày 15/12/2019, chính quyền Trump đòi đánh thuế vào gần như toàn bộ hàng hóa của Trung Quốc nhập vào Mỹ. Trong bối cảnh đó tổng thống Donald Trump viện cớ nhân quyền, lên án Bắc Kinh đàn áp người Duy Ngô Nhĩ để giới hạn giao thương với một số công ty và cơ quan của Trung Quốc. Theo tôi, tổng thống Mỹ không chỉ quan tâm đến vấn đề nhân quyền mà vấn đề ở đây liên quan đến khả năng cạnh tranh của các tập đoàn Trung Quốc trong lĩnh vực công nghệ cao". Mũi nhọn high tech của Trung Quốc Megvii hay YITU đang là những ngôi sao sáng của Trung Quốc trong lĩnh vực nhận diện khuôn mặt. Nhờ có sự yểm trợ của tập đoàn mua bán trên mạng Alibaba, Megvii đã phát triển nhiều ứng dụng được dùng trong nhiều lĩnh vực tại Trung Quốc, từ dịch vụ thanh toán tiền qua điện thoại thông minh cho đến chức năng nhận diện các đối tượng bị công an Trung Quốc theo dõi. YITU không chỉ nhận diện khuôn mặt mà tương tự như iFlytek còn nhận ra cả giọng nói của các đối tượng cần nhắm tới. Riêng công ty Xiamen Meiya Pico thì chuyên về các dịch vụ thu thập dữ liệu điện tử, bảo mật không gian mạng và thông tin dữ liệu lớn. Về phần Hikvision, công ty có trụ sở ở Hàng Châu này là một trong những nhà cung cấp trang thiết bị theo dõi qua video lớn trên thế giới. Gần 1/3 doanh thu của tập đoàn trong năm 2018 có được là nhờ các hợp đồng làm ăn với nước ngoài. Nhưng một năm trước đó, Hikvision đã trúng thầu 5 hợp đồng trị giá 240 triệu đô la với các cơ quan đặc trách về an ninh tại tỉnh Tân Cương. SenseTime là một công ty khởi nghiệp hoạt động trong lĩnh vực trí thông minh nhân tạo, phát triển phần mềm cho phép nhận diện khuôn mặt. Ba cổ đông chính của SenseTime là tập đoàn ngân hàng Nhật Bản Softbank, Alibaba của Trung Quốc và tập đoàn sản xuất bọ điện tử của Mỹ Qualcom. Trong kế hoạch "Made In China 2025" Bắc Kinh đã đề ra mục tiêu dẫn đầu thế giới về thông minh nhân tạo. Bởi đây vừa là phương tiện để tăng cường kiểm soát an ninh nội địa, vừa là công cụ để khẳng định vị trí của Trung Quốc trên trường quốc tế, tranh giành ảnh hưởng với Hoa Kỳ, đảo lộn trật tự quốc tế trong tương lai. Chẳng vậy mà hội nghị thế giới về trí thông minh nhân tạo (WAIC) lần thứ nhì đã được tổ chức cuối tháng 8/2019 tại Thượng Hải, hơn 200 nhà thuyết trình, 400 công ty tham dự. Trong số này có những tên tuổi như tập đoàn IBM hay Microsoft, Tesla, Amazon của Mỹ... Quyết định của Nhà Trắng đưa các công ty này vào danh sách đen, dẫn tới hậu quả trước mắt là các tập đoàn nói trên bị cấm mua trang thiết bị của Mỹ và điều đó gây trở ngại cho đà phát triển của các con chim đầu đàn Trung Quốc trong lĩnh vực công nghệ cao. Vậy phải chăng, sau khi tấn công hai đại tập đoàn của Trung Quốc là Hoa Vi và ZTE chính quyền Trump mở rộng mặt trận triệt hạ công nghệ high tech của đối phương ? Giáo sư Grégory Vanel, trường Quản Trị Kinh Doanh Grenoble trả lời : "Đúng như vậy, Donald Trump sử dụng nhiều chiến lược cùng một lúc. Một mặt, ông đe dọa tăng thuế nhập khẩu, áp dụng các hàng rào quan thuế để "tấn" vào đối phương. Mặt khác, Hoa Kỳ viện lý do an ninh để hạn chế các khoản giao dịch giữa các công ty Mỹ với các hãng của Trung Quốc qua đó gia tăng áp lực với Bắc Kinh. Như chúng ta đã biết, để phát triển, Trung Quốc cần đến các đối tác Mỹ. Mùa hè vừa qua, Washington cấm các công ty Mỹ dùng trang thiết bị của các tập đoàn Trung Quốc như Hoa Vi hay ZTE. Năm 2018, ZTE đã phải tạm ngưng hoạt động trong vòng một tháng. Ông Trump gây sức ép rất lớn đối với các tập đoàn Trung Quốc, nhất là những hãng có liên hệ mật thiết với chính quyền nước này. Tấn công trên cả hai mặt như vậy Nhà Trắng muốn Bắc Kinh hiểu rằng, kinh tế Trung Quốc sẽ bị thiệt thòi rất nhiều nếu Mỹ và Trung Quốc không đạt được đồng thuận giải quyết tranh chấp". Câu hỏi cuối cùng, trong cuộc đọ sức dài hơi với Trung Quốc về thương mại, những mũi tấn công liên tiếp đó của Nhà Trắng có hiệu quả hay không ? Thủ tướng Lý Khắc Cường nói tới tỷ lệ tăng trưởng khoảng từ 6 đến 6,5 % cho năm 2019, và đây là mức tăng chậm nhất từ khi Trung Quốc mở cửa kinh tế. Chuyên gia về kinh tế Hoa Kỳ, giáo sư Vanel giảng dậy tại trường Quản Trị Kinh Doanh Grenoble phân tích : "Đúng là kinh tế Trung Quốc gặp khó khăn, nhưng không chỉ có một mình Trung Quốc gánh chịu hậu quả. Ngay cả các hãng công nghệ cao của Mỹ cũng bị ảnh hưởng bởi vì họ lệ thuộc vào chuỗi cung ứng toàn cầu. Nói cách khác, Mỹ và Trung Quốc vừa là những khách hàng vừa là các nguồn cung cấp của nhau. Tôi lấy ví dụ, khi Google dọa ngưng cấp một số ứng dụng cho điện thoại thông minh của Hoa Vi, hãng này đã lúng túng, nhưng ngay sau đó, chính Google cũng đã phải rút lại kế hoạch này bởi vì đóng cửa với một khách hàng như Hoa Vi là điều bất khả thi. Thực ra mục tiêu của Donald Trump không chỉ dừng lại trong lĩnh vực kinh tế hay thương mại, bởi vì Mỹ cứ phạt Trung Quốc mà vẫn không thu hẹp được thâm hụt mậu dịch với Bắc Kinh. Theo tôi, giảm thâm thủng mậu dịch chỉ là hàng thứ yếu trong mắt chính quyền Trump. Ưu tiên của Washington là cắt đứt liên hệ giữa các tập đoàn công nghệ cao của Mỹ và Trung Quốc, tránh để thế thượng phong của Hoa Kỳ bị đe dọa. Hoa Kỳ lo ngại khi thấy Trung Quốc đã đầu tư rất nhiều vào công nghệ cao, vào trí thông minh nhân tạo ... Mỹ sợ bị qua mặt. Ngoài ra, tổng thống Mỹ đang lúng túng về chính trị nội bộ, đảng đối lập đòi truất phế và ông ra tranh cử thêm một nhiệm kỳ nên Donald Trump cần chứng minh rằng ông là nhà lãnh đạo bảo vệ công ăn việc làm cho dân Mỹ. Đành rằng từ khi chiến tranh thương mại khai mào, kinh tế của Trung Quốc bị chựng lại, nhưng theo tôi đấy là do những bất cập của tự bản thân mô hình phát triển Trung Quốc hơn là do tác động từ các biện pháp trừng phạt Bắc Kinh do Washington ban hành". Nói cách khác, chiến tranh thương mại Mỹ - Trung sẽ còn kéo dài, và bằng chứng rõ rệt nhất là sự kiện Washington thông báo đạt được đồng thuận "ở giai đoạn 1" làm các nhà đầu tư không mấy hào hứng. Chỉ số chứng khoán không tăng mạnh tại châu Á và cả ở Hoa Kỳ trong ngày đầu tiên hoạt động trở lại sau tin vui Mỹ - Trung "đình chiến". Giá dầu hỏa trên thế giới cũng không khởi sắc. Giới quan sát thận trọng cho rằng tổng thống Hoa Kỳ vẫn thường xuyên đổi ý trên tất cả những điều ông đã nói ra. Vả lại tới nay Washington vẫn để ngỏ khả năng đánh thuế vào toàn bộ hàng của Trung Quốc bán sang Hoa Kỳ, từ điện thoại thông minh đến phụ tùng xe hơi cũng như trên rất nhiều các mặt hàng khác. Việc trừng phạt các công ty công nghệ cao của Trung Quốc cho thấy Nhà Trắng đang sử dụng cùng lúc các hàng rào quan thuế và phi quan thuế để bắt bí đối phương. Mục tiêu chính quyền Trump nhắm tới là cắt các nguồn cung cấp giúp các công ty Trung Quốc vươn vòi đe dọa thế thượng phong về kinh tế, chiến lược của Mỹ. Không chắc Bắc Kinh dễ dàng để cho phía Washington ghi những bàn thắng quan trọng trong cuộc đọ sức này.  
......

Phát ngôn viên Khối đảng Xanh về nhân quyền trong Quốc hội Liên Bang Đức bảo trợ cho Hoàng Đức Bình

Nguyệt Quỳnh (VNTB) |   Bà Margarete Bause, dân biểu Quốc hội Liên Bang Đức, đã cho loan báo trên Facebook(1) chính thức nhận bảo trợ cho ông Hoàng đức Bình, một nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền và môi sinh Việt Nam, theo chương trình "Dân biểu bảo vệ dân biểu" của Quốc hội. Trong nhiều năm, bà Bause là chủ tịch đảng Xanh tại bang Bavaria, và thắng cử vào Quốc hội Liên bang vào tháng 9 năm 2017, hiện  đảm trách chức vụ Phát ngôn viên Khối đảng Xanh về nhân quyền trong Quốc hội Liên Bang Đức và một trong 5 Đại diện Khối đảng trong Uỷ Ban nhân quyền Quốc hội liên bang Đức . Cho biết về động lực làm việc của mình, nữ dân biểu Bause đã viết (2): Một chính sách đối ngoại có định hướng nhân quyền phải đặt những vi phạm quyền cơ bản này vào trung tâm của mọi quan hệ quốc tế, dù đối với Trung Quốc, Nga, Syria, Yemen, Ai Cập, Myanmar...v.v...:Thủ phạm phải bị bắt chịu trách nhiệm. Tất cả chúng ta hoạt động trong lĩnh vực chính trị, kinh doanh và xã hội dân sự, đều  có trách nhiệm đứng về phía nạn nhân và phía những người bảo vệ nhân quyền dũng cảm. ------------------------------------------------------------------------------------------- Bản dịch tiếng Việt của tổ chức VETO! Human Rights Defenders‘ Network (VETO! Mạng lưới Người Bảo vệ Nhân quyền)  Email: VETO.germany@gmail.com, Web: www.veto-network.org  -------------------------------------------------------------------------------------------- Thông cáo báo chí của dân biểu Margarete Bause, Phát ngôn viên Khối đảng Xanh về nhân quyền trong Quốc hội Liên Bang Đức Ngày 12 tháng 10 năm 2019, lúc 8g47 Đây là Hoàng Đức Bình – Người bảo vệ nhân quyền và môi sinh Việt Nam Bình bị bắt vào tháng 5 năm 2017 sau khi thực hiện một loạt báo cáo về thảm họa môi trường do Tập đoàn thép Đài Loan Formosa Hà Tĩnh gây ra, dọc theo bờ biển Việt Nam. Đầu năm 2018, ông bị kết án 14 năm tù với lý do " Lợi dụng quyền tự do dân chủ, xâm phạm lợi ích của Nhà nước ".  Một Tổ công tác của Liên Hiệp Quốc sau đó đã phê bình việc bắt giữ này là "độc đoán".   Hoàng Đức Bình là một trong số đông những tù nhân chính trị tại Việt Nam đang bị giam giữ trong những điều kiện khốn khổ vì những cáo buộc giả dối. Trường hợp của ông đại diện cho hàng trăm trường hợp của tù nhân chính trị khác. Đó là lý do mà Hoàng Đức Bình đã được tôi chọn đưa vào chương trình bảo trợ của Quốc hội Cộng hòa Liên bang Đức. Là người đỡ đầu, tôi sẽ hỗ trợ ông Bình và vụ việc của ông cho đến khi ông được trả tự do và phục hồi danh dự. Hỗ trợ quốc tế sẽ có ảnh hưởng sinh tồn tại những nơi mà con người còn tranh đấu cho #nhân quyền và dân quyền dù có bị đàn áp khốc liệt.    Tôi yêu cầu chính phủ Việt Nam trả tự do cho Hoàng Đức Bình ngay lập tức và vô điều kiện, và bồi thường thích đáng cho thời gian ông bị cầm tù. Bảo vệ môi trường không phải là một tội ác!   https://www.facebook.com/margarete.bause/
......

„Khởi kiện là công cụ hữu hiệu nhất để chống lại Trung Quốc“

Hiếu Bá Linh - Dân Luận | Đó là nhận định của Bill Hayton, chuyên gia Đông Nam Á của Viện nghiên cứu Chatham House Hayton tại Anh, trong một cuộc nói chuyện với đài Deutsche Welle (Làn sóng Đức). Sau đây là bản lược dịch bài báo „Tranh chấp mới ở Biển Đông“ đăng trên trang web của đài Deutsche Welle (Làn sóng Đức) hôm nay 11/10/2019: Từ nhiều tháng nay, Trung Quốc đã gia tăng sự đối đầu ở Biển Đông. Các quốc gia ven biển có ít lựa chọn để chống lại. Tại Việt Nam, ngày càng có nhiều tiếng nói đòi kiện Trung Quốc. Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam (CPC), phát biểu hôm thứ Tư tuần rồi tại Hội nghị lần thứ 11 Ban Chấp hành trung ương rằng tình hình ở Biển Đông „cần được phân tích và đất nước phải lường trước những thách thức có thể xảy ra". Trang tin tức Việt Nam VNExpress đưa tin như vậy. Trong ngôn ngữ của Đảng, thường được đặc trưng bởi sự kiềm chế, đây là nhiều hơn một phát biểu rõ ràng. Căng thẳng giữa các quốc gia ven biển trong cuộc xung đột lãnh thổ, đặc biệt là giữa Trung Quốc và Việt Nam, đã gia tăng đáng kể trong những tuần gần đây. Nguyên nhân gây ra là sự khiêu khích kéo dài của Trung Quốc từ nhiều tháng nay. Một mặt, tàu thăm dò Hải Dương 8 (Haiyang Dizhi 8) với sự hộ tống của lực lượng hải cảnh Trung Quốc đã hoạt động trong vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam (EEZ) từ nhiều tuần qua. Đồng thời, giàn khoan nước sâu Hải Dương Thạch Du 982 (Haiyang Shiyou 982) được cho là đang trên đường đến vùng biển tranh chấp ở Biển Đông. Năm 2014, việc sử dụng một giàn khoan khác của Trung Quốc đã dẫn đến các cuộc đụng độ dữ dội giữa lực lượng bảo vệ bờ biển của cả hai nước và dẫn đến những cuộc bạo loạn ở Việt Nam đập phá một số công ty nước ngoài và bốn công dân Trung Quốc bị giết chết. Giai đoạn mới của xung đột lãnh thổ Từ vài tháng nay, một giai đoạn mới rõ ràng đã bắt đầu, như Bill Hayton đã xác nhận trong một cuộc nói chuyện với đài Deutsche Welle (Làn sóng Đức): "Đây là một hành vi gây hấn mới của Trung Quốc, tạo ra nhiều áp lực nặng nề hơn". Trung Quốc đang tiến hành ngày càng nhiều việc sử dụng các đội tàu đánh cá và lực lượng hải cảnh của mình để ngăn chặn các quốc gia ven biển khác đánh bắt cá và thăm dò các mỏ dầu khí, cũng như Trung Quốc thực hiện thăm dò tại vùng lãnh hải của các quốc gia khác.  Theo chuyên gia Đông Nam Á này của Viện nghiên cứu Chatham House Hayton tại Anh, điều đó có thể xảy ra ở mức độ như vậy là nhờ vào các cảng của những đảo nhân tạo có thể được sử dụng để tiếp tế cho các tàu thuyền Trung Quốc. "Các hòn đảo này rất quan trọng đối với Trung Quốc để gây tác động quân sự đến tận phía nam Biển Đông". Những lựa chọn của các nước ven biển Những nước ven biển không có nhiều lựa chọn để đối phó chống lại Trung Quốc. Con đường đàm phán ngoại giao không dẫn đến thành công trong việc lay chuyển Trung Quốc hợp tác, như các cuộc đối đầu gần đây cho thấy. Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) đã bị chia rẽ từ nhiều năm nay và do đó không thể xây dựng một thế đối trọng với Bắc Kinh. Về mặt quân sự, các quốc gia Đông Nam Á không ngang hàng với Trung Quốc, nước này vốn đã được vũ trang ồ ạt từ nhiều năm nay. Vì vậy không có gì đáng ngạc nhiên, khi những chuyên gia Việt Nam khác nhau vào tháng 8 (chú thích của người dịch: chính xác là 6/10/2019) tại một cuộc tọa đàm ở Hà Nội đã lên tiếng, Việt Nam nên khởi kiện Trung Quốc ra trước một tòa án quốc tế. Hoàng Việt, một chuyên gia về Biển Đông, nói với Đài Á Châu Tự do (RFA), “Phần đông cử tọa đều thống nhất rằng Việt Nam cần thay đổi chính sách đối ngoại, trong đó có đề nghị thẳng thắn là phát triển quan hệ hơn nữa với Hoa Kỳ, thoát khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc”. Phần lớn các chuyên gia thống nhất rằng luật pháp quốc tế đứng về phía Việt Nam. Bill Hayton cũng coi khởi kiện là công cụ hữu hiệu nhất để chống lại Trung Quốc. "Lập luận rằng Trung Quốc không để cho Việt Nam có một lựa chọn nào khác là khá thuyết phục". Bill Hayton bác bỏ sự phản bác rằng Philippin đã thắng hầu như tất cả các điểm trong vụ kiện năm 2016 tại Tòa án Trọng tài Hague, nhưng nó không có tác dụng đáng kể. Ông viện dẫn đến chính phủ Philippines dưới thời Tổng thống Duterte: "Đó là lỗi của chính phủ khi nó không tận dụng cơ hội có một không hai này". Thay vì thúc giục thi hành phán quyết này, chính phủ mới đắc cử của Philippin lại đi đường hướng xích gần với Trung Quốc. Lo sợ các cuộc biểu tình chống chế độ cộng sản Nhận xét về vụ kiện, Hayton bổ sung về khía cạnh giới hạn: "Quyết định này đối với Việt Nam có thể sẽ gây ra một hậu quả lớn. Nó sẽ phá vỡ mối quan hệ Trung-Việt". Đối với Việt Nam, nhiều cái sẽ lâm vào tình trạng nguy hiểm, bởi vì Trung Quốc không chỉ là một đối tác thương mại quan trọng, mà còn là một đồng minh ý thức hệ đối với Đảng Cộng sản Việt Nam (CPV). Một vấn đề khác có thể là trong nước. Các cuộc biểu tình phản đối Trung Quốc năm 2014 tại nhiều tỉnh khác nhau đã nhanh chóng chuyển sang chống lại các điều kiện lao động và hệ thống chính trị của Việt Nam. "Đó sẽ là kịch bản ác mộng đối với Đảng, nếu họ cho phép các cuộc biểu tình chống Trung Quốc và sau đó mở rộng thành các cuộc biểu tình chống chế độ cộng sản". Trong chừng mực này, Hayton tin rằng thời điểm cho một vụ kiện chống Trung Quốc chưa đến. Hiếu Bá Linh (Biên dịch) Nguồn: https://m.dw.com/de/neuer-streit-im-s%C3%BCdchinesischen-meer/a-50793279?fbclid=IwAR2SYb2g3HJpslR7QUwXjv9UL7wkOPMWNqfzdG5pcIANr2KDbECCtpI9P28
......

Vận động cho nhân quyền và tù nhân lương tâm tại Hội nghị Front Line Defenders 2019 ở Ireland

RFA| Tổ chức Nhân quyền Front Line Defenders vừa tổ chức Hội nghị năm 2019 trong 3 ngày, từ mùng 2 đến mùng 4 tháng 10, tại Dublin, Ireland. Cựu tù nhân lương tâm Đỗ Nam Trung, đến từ Việt Nam lần đầu tiên tham dự hội nghị này. Anh Đỗ Nam Trung dành cho RFA một cuộc phỏng vấn ngắn để chia sẻ về thông tin hội nghị vừa nêu: RFA: Xin chào anh Đỗ Nam Trung. Anh vui lòng cho biết cơ duyên anh đến tham dự Hội nghị của Front Line Defenders năm 2019. Và nội dung chính yếu của hội nghị năm nay là gì? Đỗ Nam Trung: Xin chào quý khán thính giả RFA. Hôm vừa rồi tôi tham dự một Hội nghị về nhân quyền của Front Line Defenders tổ chức ở Ireland. Đây là một tổ chức chuyên bảo vệ các nhà bảo vệ nhân quyền trên khắp thế giới. Trong hội nghị này có tầm 100 nước tham dự. Tôi cũng rất tình cờ thôi. Cách đây tầm 5 tháng thì Front Line Defenders đã gửi thư mời sang tham dự, khi họ biết tôi là một cựu tù nhân lương tâm để chia sẻ các câu chuyện về Việt Nam và tình hình nhân quyền ở Việt Nam. Trong hội nghị năm nay thì nội dung chính là nói về tình hình chung nhân quyền trên khắp thế giới, một số nước điển hình mà có tình trạng vi phạm nhân quyền hết sức trầm trọng. Sau đó, từng nước báo cáo tình hình chung của nước mình cũng như các vụ việc vi phạm nghiêm trọng. Tôi cũng có báo cáo chung về tình hình nhân quyền tại Việt Nam qua một số những trường hợp như là trường hợp Hà Văn Nam, trường hợp Trần Thị Nga và trường hợp của Hoàng Bình…Đấy là những trường hợp điển hình mà Chính quyền Việt Nam đang vi phạm nghiêm trọng. RFA: Được biết anh đã vận động cho một số tù nhân lương tâm cũng như tình hình nhân quyền tại Việt Nam. Anh có thể chia sẻ thêm chi tiết về nội dung anh đã vận động? Đỗ Nam Trung: Trong suốt 3 ngày liên tục làm việc tại Dublin thì trong báo cáo chung về tình hình vi phạm nhân quyền hết sức nghiêm trọng của Việt Nam, tôi đã đề cập đến trường hợp nổi bật nhất của anh Hà Văn Nam, một tài xế chuyên phản đối các BOT bẩn trên khắp cả nước. Anh đã phải chịu một án 30 tháng tù giam. Sự việc này đã gây ra sự phẫn nộ ở Việt Nam và các báo chí quốc tế cũng vào cuộc đưa tin. Trường hợp thứ hai của chị Trần Thị Nga, hiện tại chị có hai con nhỏ và đang chịu 9 năm tù giam. Đây là một án rất dài mà chỉ đơn giản chị là một trong những người bảo vệ nhân quyền, chống lại bất công và bênh vực cho bà con dân oan mất đất. Ngoài ra chị Nga còn hoạt động rất nhiều trong những lĩnh vực khác nữa. Tiếp theo, một trường hợp khác là anh Hoàng Bình đã cùng bà con ngư dân phản đối Formosa xả thải xuống biển miền Trung. Đấy là những trường hợp mà tôi đã báo cáo với Front Line Defenders và nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình cũng như sự ủng hộ rất lớn từ phía họ. Đây là một điều hết sức tích cực đối với tình hình chung nhân quyền tại Việt Nam. RFA: Chúng tôi ũng được biết Báo cáo viên Liên Hiệp Quốc (LHQ) tại Hội nghị đã lên tiếng cho trường hợp bà Trần Thị Nga. Anh có thể cho biết thêm thông tin này? Đỗ Nam Trung: Về trường hợp chị Trần Thị Nga thì trước đây chúng tôi đã gửi hồ sơ đến Front Lines Defenders và Cao ủy Nhân quyền LHQ. Và trong hội nghị năm nay thì trường hợp của chị Nga đã được chính ông Michel Forst-Báo cáo viên đặc biệt của LHQ lên tiếng cùng rất nhiều tù nhân lương tâm khác trên khắp thế giới. Trường hợp của chị Nga như chúng ta biết thì chị là một phụ nữ rất can trường. Chính bản thân chị Nga đã bị phía Chính quyền Việt Nam có những hành xử vô cùng tồi tệ, như tra tấn, đánh đánh đập đến gãy tay, gãy chân và bây giờ hiện tại chị đang chịu án 9 năm tù giam. Sau khi chị Nga chị bắt giam, Front Line Defenders và Cao ủy Nhân quyền LHQ nhận được hồ sơ từ phía chúng tôi thì họ đã lên tiếng rất mạnh mẽ và họ xếp trường hợp của chị Nga vào một trường hợp hết sức đặc biệt và được ưu tiên nêu tên đầu tiên trong hội nghị năm nay, như những hình ảnh mà tôi đã chia sẻ trên mạng xã hội.   Cựu tù nhân lương tâm Đỗ Nam Trung (thứ hai từ bìa phải) tham dự Hội nghị Front Lines Defenders 2019, tại Dublin, Ireland. Courtesy: Facebook Đỗ Nam Trung RFA: Là một nhà hoạt động dân chủ tại Việt Nam, lần đầu tiên tham dự hội nghị của tổ chức nhân quyền quốc tế như Front Line Defenders, anh cảm nhận ra sao? Đỗ Nam Trung: Riêng với cá nhân tôi thì hội nghị năm nay của Front Line Defenders là một hội nghị rất lớn và không chỉ có ý nghĩa đối với riêng Việt Nam mà còn với rất nhiều nước trên thế giới. Như quý vị cũng biết là có cả hàng trăm nước tham dự hội nghị năm nay và trong khán phòng có khỏang 200 người đến từ các nước trên thế giới và từ các tổ chức nhân quyền khác nhau cùng về tham dự hội nghị lần này. Bên cạnh đó còn có sự hiện diện của các báo đài quốc tế nữa. Tôi cảm thấy vô cùng cảm kích đối với sự quan tâm về nhân quyền của Front Line Defenders. Qua hội nghị lần này thì tôi cảm nhận được rằng họ thật sự quan tâm đến tình hình chung nhân quyền của các nước, và đặc biệt những nước “nổi trội” như Việt Nam. Họ quan tâm, họ tìm mọi cách để khai thác những thông tin mà Chính quyền Việt Nam che dấu và bị Chính phủ ém nhẹm đi. Đồng thời, họ tìm mọi cách để tương tác với chúng tôi để thu thập những thông tin đó. Tôi thấy sự quan tâm như thế là điều hết sức khích lệ đối với những người hoạt động như chúng tôi. Rất là cảm kích! RFA: Và nhận định của anh thế nào về vai trò cũng như sự hỗ trợ các hoạt động đấu tranh cho nhân quyền, dân chủ trên toàn cầu của các tổ chức nhân quyền quốc tế, đặc biệt tại Việt Nam? Đỗ Nam Trung: Theo tôi thì những hội nghị như của Front Line Defenders mới tổ chức đây hay những hội nghị của Cao ủy Nhân quyền LHQ có vai trò rất quan trọng đối với việc thúc đẩy nhân quyền trên khắp thế giới cũng như tại Việt Nam. Nhờ vào những hội nghị như thế này cũng như sự hỗ trợ cho dù công khai hay thầm lặng của những tổ chức nhân quyền lớn như vậy thì tình hình nhân quyền Việt Nam mới được thúc đẩy và cải thiện rõ rệt. Cũng nhờ họ lên tiếng tạo ra được sức ép đủ lớn, đủ mạnh để khiến cho Chính phủ Việt Nam cần nhìn nhận lại bản thân cũng như cách hành xử đối với các nhà hoạt động tại Việt Nam. Hơn ai hết, chúng ta hiểu rằng muốn cho đất nước phát triển, muốn cho xã hội văn minh thì không có cách nào khác là Chính phủ Việt Nam buộc phải tôn trọng quyền con người và tiếng nói phản biện của giới đấu tranh. Và tôi cũng hy vọng rằng qua những hội nghị như thế này, qua những lần lên tiếng như thế này thì giúp cho tình hình nhân quyền Việt Nam được cải thiện hơn và giúp cho công cuộc đấu tranh nhân quyền được thúc đẩy được mạnh mẽ hơn và thành công hơn. Tôi rất hy vọng vào một tương lai tươi sáng cho người dân Việt Nam. RFA: Chân thành cảm ơn anh Đỗ Nam Trung dành thời gian cho cuộc phỏng vấn này với Đài Á Châu Tự Do. https://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/advocating-for-vn-human-rights-and-prisoners-of-conscience-at-fld2019-10092019134726.html
......

Mỹ, Anh và Đức ra ‘cảnh báo đỏ’ về ô nhiễm không khí ở Việt Nam

Hình ảnh bầu trời Hà Nội hôm 27/9.| Viễn Đông -  VOA Nhiều nước phương Tây như Mỹ, Anh và Đức mới phát đi “cảnh báo đỏ” về tình hình ô nhiễm không khí “nguy hiểm” ở các thành phố lớn của Việt Nam như Hà Nội và TP. HCM, khuyến cáo công dân của mình về tác động đối với sức khỏe của họ. “Mức độ ô nhiễm không khí ở mức cao, thậm chí là nguy hiểm, xảy ra ở Việt Nam, đặc biệt là ở các thành phố lớn, có thể làm trầm trọng các bệnh về tim, phổi và hô hấp. Trẻ em, người già và những ai có tiền sử bệnh lý đặc biệt bị ảnh hưởng”, thông báo của Đại sứ quán Anh ở Hà Nội hôm 1 tháng Mười có đoạn. Cơ quan ngoại giao của Anh cũng kêu gọi các công dân nước mình ở Việt Nam tìm kiếm thông tin về chất lượng không khí cũng như các biện pháp phòng ngừa trên trang web của Tổ chức Y Tế Thế Giới (WHO). Đại Sứ Quán Anh cũng đưa ra lời khuyên các công dân nước mình truy cập một trang web có liệt kê Chỉ số chất lượng không khí thế giới [Air Quality Index – AQI] để xem tình hình ô nhiễm với thời gian thực ở một số thành phố ở Việt Nam. Theo tìm hiểu của VOA tiếng Việt, trang web được lập nên năm 2007 ở Trung Quốc cung cấp thông tin về chất lượng không khí cho hơn 88 nước với hơn 11 nghìn trạm theo dõi ở 1000 thành phố lớn trên thế giới, trong đó có trạm quan trắc của Đại Sứ Quán Mỹ ở Hà Nội. Thông tin tối 1 tháng Mười của trạm này cho thấy rằng chất lượng không khí ở Hà Nội ở mức màu đỏ, tức “không lành mạnh”, theo đó “tất cả mọi người có thể bắt đầu bị ảnh hưởng sức khỏe” và “các thành viên của các nhóm nhạy cảm có thể bị ảnh hưởng sức khỏe nghiêm trọng hơn”. Tin cho hay, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, phối hợp với Cơ quan Bảo Vệ Môi Trường Hoa Kỳ (EPA), “đặt máy giám sát chất lượng không khí trên nhiều cơ sở của mình trên khắp thế giới để cung cấp thông tin giúp bảo vệ sức khỏe của nhân viên và công dân Hoa Kỳ ở nước ngoài”. XEM THÊM: Không khí ô nhiễm Hà Nội và Sài Gòn: Thử tìm nguyên nhân và giải pháp Trong khi đó, một máy đo của Đại Sứ Quán Đức hôm 1 tháng Mười cũng ra cảnh báo đỏ rằng chất lượng không khí “không tốt cho sức khỏe”. Dưới cảnh báo này, cơ quan ngoại giao Đức ở Hà Nội còn nói tới ảnh hưởng của việc ô nhiễm không khí tới sức khỏe. “Ô nhiễm không khí là hiểm họa môi trường lớn nhất đối với sức khỏe con người ở Việt Nam, thậm chí có thể nghiêm trọng hơn tai nạn giao thông. Các chất gây ô nhiễm không khí được coi là có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe và môi trường”, Đại Sứ Quán Đức viết. “Theo ước tính của WHO, ô nhiễm không khí là nguyên nhân môi trường hàng đầu gây nên các ca tử vong sớm. Ngoài việc gây ra tử vong sớm, ô nhiễm không khí còn làm tăng tỉ lệ mắc một loạt các bệnh khác (ví dụ như bệnh đường hô hấp, các bệnh tim mạch và ung thư), với những tác động ngắn hạn và dài hạn”. Trong phần đánh giá về “gánh nặng bệnh tật từ ô nhiễm không khí”, trang web của WHO ở Việt Nam nói rằng mỗi năm ở Đông Nam Á có gần 1,4 triệu ca tử vong vì loại ô nhiễm này, trong đó ở Việt Nam là 60 nghìn ca. XEM THÊM: Người nước ngoài rời bỏ Hà Nội vì ô nhiễm không khí nghiêm trọng Cảnh báo của các cơ sở ngoại giao của các nước phương Tây ở Hà Nội được đưa ra đúng ngày chính phủ Việt Nam khuyến cáo “người dân, đặc biệt là trẻ em, người lớn tuổi, phụ nữ mang thai, người mắc các bệnh hô hấp hạn chế ra ngoài, hạn chế tham gia giao thông và các hoạt động ngoài trời” và “nếu có nhu cầu ra ngoài thì nên đeo khẩu trang và kính mắt”. Cùng ngày, ông Vũ Đăng Định, người phát ngôn UBND TP. Hà Nội, được báo chí trong nước dẫn lời, chỉ ra 12 nguyên nhân gây ô nhiễm, trong đó có khí xả thải từ ôtô, xe máy; đun bếp than tổ ong, đốt củi; xây dựng, phá dỡ các công trình; vận chuyển vật liệu; đốt rơm rạ, rác; thu gom rác thải chưa tốt… Chưa rõ ngay liệu các cảnh báo của các nước trên về tình hình ô nhiễm không khí ở các thành phố lớn ở Việt Nam có tác động gì tới số du khách nước ngoài tới quốc gia Đông Nam Á này hay không. Tới tối ngày 1 tháng Mười, trang web của Tổng Cục Du Lịch Việt Nam chưa có bất kỳ cảnh báo và khuyến cáo nào cho du khách.    
......

Trung Cộng mừng thượng thọ 70!

Lý Thái Hùng – Web Việt Tân | Năm 2019 đối với Trung Quốc không chỉ đánh dấu 70 năm ra đời của nhà nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (1949-2019) mà còn là cột mốc đánh dấu 40 năm bình thường hóa quan hệ giữa Bắc Kinh và Hoa Thịnh Đốn và Đặng Tiểu Bình chính thức áp dụng chính sách mở cửa kinh tế đối với thế giới bên ngoài từ năm 1979. Là một quốc gia rất chú trọng vào việc tổ chức những buổi lễ diễn binh, diễn hành để phô trương sức mạnh số đông nhân các cột mốc lịch sử, năm nay phải là năm mà họ Tập sẽ tổ chức thật hoành tráng những buổi lễ kỷ niệm với sự tham dự của nhiều lãnh tụ thế giới như Hoa Kỳ, Nga, Nhật, Anh, Pháp để phô trương sức mạnh phát triển kinh tế, công nghệ cao và vũ khí sau 40 năm phát triển. Nhưng cuộc thương chiến Mỹ Trung xảy ra từ tháng Chín, 2018 và nhất là biến động tại Hong Kong xảy ra từ đầu tháng Sáu đến nay, đã khiến cho Tập Cận Bình và lãnh đạo Bắc Kinh phải thu nhỏ phạm vi tổ chức lễ diễn binh, kể cả việc không mời nguyên thủ các quốc gia tham dự, qua hai buổi lễ tiếp tân mừng quốc khánh vào tối ngày 30 tháng Chín, và cuộc diễn binh, diễn hành với hơn 120.000 binh lính và quần chúng tham gia tại quảng trường Thiên An Môn vào sáng 1 tháng Mười. Theo dõi hai sự kiện này, có ba vấn đề được chú ý nhất. Thứ nhất là cách nhìn vấn đề Hong Kong. Tại buổi tiếp tân đêm 30 tháng Chín, họ Tập khẳng định rằng sẽ tiếp tục tôn trọng và thực hiện đầy đủ các nguyên tắc “một quốc gia hai hệ thống,” và Hong Kong sẽ do người Hong Kong lãnh đạo. Họ Tập còn nói rằng, Bắc Kinh không can thiệp bạo lực mà để cho chính quyền Hong Kong tìm cách tiếp cận với những người chống đối, vì coi sự bất hòa giữa các cư dân Hong Kong là một sự phát triển tự nhiên của phần đất thuộc địa quá khứ và cũng là kết quả của những ảnh hưởng liên tục từ các giá trị phương Tây. Nói cách khác, cách giải quyết vấn đề Hong Kong và cả khu bán tự trị Ma Cao của Bắc Kinh là để cho thời gian hóa giải mọi chuyện. Phát biểu của họ Tập mang dáng vẻ đầy tự tin rằng cuộc khủng hoảng đang xảy ra ở Hong Kong sẽ bị đẩy lùi và chính người Hong Kong rồi sẽ phải trở về với đại lục. Nhưng sự kiện cảnh sát dùng đạn thật tấn công những người biểu tình vào ngày 1 tháng Mười, khiến cho một sinh viên phải nhập viện, cho thấy là họ Tập và lãnh đạo Bắc Kinh đã không còn kiên nhẫn như họ tuyên bố. Sự kiện cảnh sát dùng đạn thật tấn công vào các nhóm biểu tình không thể là một chỉ thị đơn thuần từ bà Đặc Khu Trưởng Lâm Trịnh Nguyệt Nga (Carrie Lam) mà phải từ Bắc Kinh để từng bước đo lường phản ứng của dư luận trước khi áp dụng các biện pháp trấn áp bạo lực mạnh mẽ trong thời gian tới. Thứ hai là thông điệp đánh dấu 70 năm ra đời Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa. Tuy chỉ phát biểu trong vòng 10 phút trước khi cuộc diễn binh, diễn hành bắt đầu, Tập Cận Bình đã đưa ra hai thông điệp: Thứ nhất là hướng vào người dân Hoa Lục, họ Tập nói rằng Trung Quốc và người dân Hoa Lục có được đời sống ngày hôm nay là nhờ sự ra đời của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa vì thế mà phải cảm kích sự lãnh đạo của đảng Cộng Sản, kiên trì con đường chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc. Thứ hai là hướng vào quốc tế, họ Tập nói rằng Trung Quốc sẽ tiến lên con đường hòa bình, thực hiện chiến lược mở cửa đôi bên cùng có lợi. Quân đội và cảnh sát vũ trang của Trung Quốc giữ vững tính chất, tôn chỉ và bản sắc quân đội nhân dân, kiên quyết bảo vệ chủ quyền, an ninh quốc gia và kiên quyết giữ gìn hòa bình thế giới. Phát biểu của họ Tập nói trên không đúng tầm với lễ thượng thọ 70 năm. Bình thường ra, bài phát biểu của họ Tập sẽ phải là một bản văn phô trương những thành quả về chiến lược một vành đai, một con đường, về Made in China đóng góp vào việc thực hiện Trung Hoa Mộng mà họ Tập thai nghén từ những năm 2010 – 2011, trước khi thay thế Hồ Cẩm Đào lên làm Tổng Bí Thư vào năm 2012. Điều này cho thấy là cuộc chiến tranh mậu dịch giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc đã có những tác động tiêu cực trong nội bộ Trung Quốc, với rất nhiều khó khăn và nghịch lý đe dọa sự tồn tại của Bắc Kinh. Chính vì thế mà Tập Cận Bình đã không thể nào mạnh miệng hô hào kiểu toàn đảng, toàn quân tiến lên đánh tan kẻ thù là Hoa Kỳ để thực hiện giấc mộng 100 năm… Thứ ba là những phô trương sức mạnh Trung Quốc. Cuộc diễn binh, diễn hành lần này được tổ chức lớn nhất so với các lần tổ chức trước đây. Có tổng cộng 15.000 binh lính tham gia trong 59 đội hình diễn binh khác nhau cùng với 160 máy bay đủ loại và 580 loại trang thiết bị quân sự. Ngoài ra, Bắc Kinh còn huy động hơn 100.000 quần chúng được chia làm 3 giai đoạn lịch sử: Lập nước; Mở cửa; Phục hưng với 70 đoàn xe hoa, 36 khối quần chúng và ba hoạt cảnh của ba giai đoạn lịch sử nói trên. Nhưng đáng chú ý nhất là Bắc Kinh cho xuất hiện lần đầu tiên những vũ khí mới như xe tăng hạng nhẹ Type-15, máy bay trinh sát không người lái WZ-8, máy bay không người lái GJ-11, máy bay không người lái dưới nước (tàu ngầm), hỏa tiễn hành trình CJ-100, hỏa tiễn đạn đạo siêu thanh DF-17, hỏa tiễn đạn đạo phóng từ tàu ngầm JL-2, hỏa tiễn vượt đại dương DF-41, pháo đài bay ném bom chiến lược H-6N… Những loại vũ khí mà Bắc Kinh cho phô trương trong lần diễn binh này có một dụng ý là muốn cho thế giới nói chung và Hoa Kỳ nói riêng phải thừa nhận sự tiến bộ vượt bực của Trung Quốc so với cách nay 40 năm, lúc Hồng quân Trung Cộng tấn công 6 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam vào đầu năm 1979 với những vũ khí thô sơ, lạc hậu. Hỏa tiễn hạt nhân liên lục địa (DF-41) và pháo đài bay ném bom chiến lược H-6N được coi là hai vũ khí lợi hại nhất của Trung Quốc không thua gì Hoa Kỳ, vì cả hai có thể đáp ứng cho những mục tiêu tấn công tầm xa, mang tính toàn cầu. Những nội dung nói trên cho thấy có điều gì đó rất gượng ép trong cách phô diễn và không xứng tầm với cái gọi là giấc mộng Trung Hoa mà họ Tập vẽ ra cho 30 năm tới (2049), Trung Quốc qua mặt Hoa Kỳ trở thành siêu cường số 1. Chính cuộc thương chiến Mỹ-Trung trong hơn 1 năm qua là đòn bất ngờ khiến cho họ Tập choáng váng, chưa tìm ra đối sách để thoát ra khỏi những khó khăn chồng chất từ vụ khủng hoảng không lối thoát ở Hong Kong, chiến lược Made in China bị đình đọng cho đến nguồn vốn đầu tư đang chạy khỏi Trung Quốc, với ước tính khoảng 12 ngàn tỷ Mỹ Kim trong thời gian qua. Hai học giả Mỹ Larry Diamond và Minxin Pei từng lưu ý rằng các chế độ độc tài thường có tuổi thọ khoảng 70 năm. Đế quốc đỏ Liên Xô sụp đổ non 70 năm (1922-1991), liệu Trung Quốc có vượt qua định mệnh này hay không? Giáo sư Minxin Pei cho rằng mọi đế quốc trước khi sụp đổ đều có ba triệu chứng khủng hoảng: thất bại trong đối ngoại, khủng hoảng kinh tế, và sự bất ổn xã hội bùng nổ. Trung Quốc hiện đang tồn tại cả ba triệu chứng nói trên và Hong Kong là ngòi nổ. Tóm lại, Trung Quốc đã mừng thượng thọ 70 trong khung cảnh u ám và đầy bất trắc. Qua cuộc thương chiến Mỹ Trung, người ta thấy rõ hơn sức mạnh kinh tế của Trung Quốc vốn vẫn lệ thuộc vào sản xuất để xuất khẩu. Chế độ đặt cược vào tăng trưởng kinh tế để nâng đời sống vật chất của người dân. Nhưng khi kinh tế đình đọng, người dân Trung Quốc sẽ thấy ra rằng họ không có quyền gì khác ngoài quyền tiêu thụ, mà khi quyền này cũng không được đáp ứng thì đó chính là mấu chốt sẽ làm bùng nổ cuộc đại khủng khoảng trong lòng Hoa Lục trong những năm tháng trước mặt. Lý Thái Hùng  
......

Trung Cộng mừng thượng thọ 70!

Lý Thái Hùng - Web Việt Tân| Năm 2019 đối với Trung Quốc không chỉ đánh dấu 70 năm ra đời của nhà nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa (1949-2019) mà còn là cột mốc đánh dấu 40 năm bình thường hóa quan hệ giữa Bắc Kinh và Hoa Thịnh Đốn và Đặng Tiểu Bình chính thức áp dụng chính sách mở cửa kinh tế đối với thế giới bên ngoài từ năm 1979. Là một quốc gia rất chú trọng vào việc tổ chức những buổi lễ diễn binh, diễn hành để phô trương sức mạnh số đông nhân các cột mốc lịch sử, năm nay phải là năm mà họ Tập sẽ tổ chức thật hoành tráng những buổi lễ kỷ niệm với sự tham dự của nhiều lãnh tụ thế giới như Hoa Kỳ, Nga, Nhật, Anh, Pháp để phô trương sức mạnh phát triển kinh tế, công nghệ cao và vũ khí sau 40 năm phát triển. Nhưng cuộc thương chiến Mỹ Trung xảy ra từ tháng Chín, 2018 và nhất là biến động tại Hong Kong xảy ra từ đầu tháng Sáu đến nay, đã khiến cho Tập Cận Bình và lãnh đạo Bắc Kinh phải thu nhỏ phạm vi tổ chức lễ diễn binh, kể cả việc không mời nguyên thủ các quốc gia tham dự, qua hai buổi lễ tiếp tân mừng quốc khánh vào tối ngày 30 tháng Chín, và cuộc diễn binh, diễn hành với hơn 120.000 binh lính và quần chúng tham gia tại quảng trường Thiên An Môn vào sáng 1 tháng Mười. Theo dõi hai sự kiện này, có ba vấn đề được chú ý nhất. Thứ nhất là cách nhìn vấn đề Hong Kong. Tại buổi tiếp tân đêm 30 tháng Chín, họ Tập khẳng định rằng sẽ tiếp tục tôn trọng và thực hiện đầy đủ các nguyên tắc “một quốc gia hai hệ thống,” và Hong Kong sẽ do người Hong Kong lãnh đạo. Họ Tập còn nói rằng, Bắc Kinh không can thiệp bạo lực mà để cho chính quyền Hong Kong tìm cách tiếp cận với những người chống đối, vì coi sự bất hòa giữa các cư dân Hong Kong là một sự phát triển tự nhiên của phần đất thuộc địa quá khứ và cũng là kết quả của những ảnh hưởng liên tục từ các giá trị phương Tây. Nói cách khác, cách giải quyết vấn đề Hong Kong và cả khu bán tự trị Ma Cao của Bắc Kinh là để cho thời gian hóa giải mọi chuyện. Phát biểu của họ Tập mang dáng vẻ đầy tự tin rằng cuộc khủng hoảng đang xảy ra ở Hong Kong sẽ bị đẩy lùi và chính người Hong Kong rồi sẽ phải trở về với đại lục. Nhưng sự kiện cảnh sát dùng đạn thật tấn công những người biểu tình vào ngày 1 tháng Mười, khiến cho một sinh viên phải nhập viện, cho thấy là họ Tập và lãnh đạo Bắc Kinh đã không còn kiên nhẫn như họ tuyên bố. Sự kiện cảnh sát dùng đạn thật tấn công vào các nhóm biểu tình không thể là một chỉ thị đơn thuần từ bà Đặc Khu Trưởng Lâm Trịnh Nguyệt Nga (Carrie Lam) mà phải từ Bắc Kinh để từng bước đo lường phản ứng của dư luận trước khi áp dụng các biện pháp trấn áp bạo lực mạnh mẽ trong thời gian tới. Thứ hai là thông điệp đánh dấu 70 năm ra đời Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa. Tuy chỉ phát biểu trong vòng 10 phút trước khi cuộc diễn binh, diễn hành bắt đầu, Tập Cận Bình đã đưa ra hai thông điệp: Thứ nhất là hướng vào người dân Hoa Lục, họ Tập nói rằng Trung Quốc và người dân Hoa Lục có được đời sống ngày hôm nay là nhờ sự ra đời của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa vì thế mà phải cảm kích sự lãnh đạo của đảng Cộng Sản, kiên trì con đường chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc. Thứ hai là hướng vào quốc tế, họ Tập nói rằng Trung Quốc sẽ tiến lên con đường hòa bình, thực hiện chiến lược mở cửa đôi bên cùng có lợi. Quân đội và cảnh sát vũ trang của Trung Quốc giữ vững tính chất, tôn chỉ và bản sắc quân đội nhân dân, kiên quyết bảo vệ chủ quyền, an ninh quốc gia và kiên quyết giữ gìn hòa bình thế giới. Phát biểu của họ Tập nói trên không đúng tầm với lễ thượng thọ 70 năm. Bình thường ra, bài phát biểu của họ Tập sẽ phải là một bản văn phô trương những thành quả về chiến lược một vành đai, một con đường, về Made in China đóng góp vào việc thực hiện Trung Hoa Mộng mà họ Tập thai nghén từ những năm 2010 – 2011, trước khi thay thế Hồ Cẩm Đào lên làm Tổng Bí Thư vào năm 2012. Điều này cho thấy là cuộc chiến tranh mậu dịch giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc đã có những tác động tiêu cực trong nội bộ Trung Quốc, với rất nhiều khó khăn và nghịch lý đe dọa sự tồn tại của Bắc Kinh. Chính vì thế mà Tập Cận Bình đã không thể nào mạnh miệng hô hào kiểu toàn đảng, toàn quân tiến lên đánh tan kẻ thù là Hoa Kỳ để thực hiện giấc mộng 100 năm… Thứ ba là những phô trương sức mạnh Trung Quốc. Cuộc diễn binh, diễn hành lần này được tổ chức lớn nhất so với các lần tổ chức trước đây. Có tổng cộng 15.000 binh lính tham gia trong 59 đội hình diễn binh khác nhau cùng với 160 máy bay đủ loại và 580 loại trang thiết bị quân sự. Ngoài ra, Bắc Kinh còn huy động hơn 100.000 quần chúng được chia làm 3 giai đoạn lịch sử: Lập nước; Mở cửa; Phục hưng với 70 đoàn xe hoa, 36 khối quần chúng và ba hoạt cảnh của ba giai đoạn lịch sử nói trên. Nhưng đáng chú ý nhất là Bắc Kinh cho xuất hiện lần đầu tiên những vũ khí mới như xe tăng hạng nhẹ Type-15, máy bay trinh sát không người lái WZ-8, máy bay không người lái GJ-11, máy bay không người lái dưới nước (tàu ngầm), hỏa tiễn hành trình CJ-100, hỏa tiễn đạn đạo siêu thanh DF-17, hỏa tiễn đạn đạo phóng từ tàu ngầm JL-2, hỏa tiễn vượt đại dương DF-41, pháo đài bay ném bom chiến lược H-6N… Những loại vũ khí mà Bắc Kinh cho phô trương trong lần diễn binh này có một dụng ý là muốn cho thế giới nói chung và Hoa Kỳ nói riêng phải thừa nhận sự tiến bộ vượt bực của Trung Quốc so với cách nay 40 năm, lúc Hồng quân Trung Cộng tấn công 6 tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam vào đầu năm 1979 với những vũ khí thô sơ, lạc hậu. Hỏa tiễn hạt nhân liên lục địa (DF-41) và pháo đài bay ném bom chiến lược H-6N được coi là hai vũ khí lợi hại nhất của Trung Quốc không thua gì Hoa Kỳ, vì cả hai có thể đáp ứng cho những mục tiêu tấn công tầm xa, mang tính toàn cầu. Những nội dung nói trên cho thấy có điều gì đó rất gượng ép trong cách phô diễn và không xứng tầm với cái gọi là giấc mộng Trung Hoa mà họ Tập vẽ ra cho 30 năm tới (2049), Trung Quốc qua mặt Hoa Kỳ trở thành siêu cường số 1. Chính cuộc thương chiến Mỹ-Trung trong hơn 1 năm qua là đòn bất ngờ khiến cho họ Tập choáng váng, chưa tìm ra đối sách để thoát ra khỏi những khó khăn chồng chất từ vụ khủng hoảng không lối thoát ở Hong Kong, chiến lược Made in China bị đình đọng cho đến nguồn vốn đầu tư đang chạy khỏi Trung Quốc, với ước tính khoảng 12 ngàn tỷ Mỹ Kim trong thời gian qua. Hai học giả Mỹ Larry Diamond và Minxin Pei từng lưu ý rằng các chế độ độc tài thường có tuổi thọ khoảng 70 năm. Đế quốc đỏ Liên Xô sụp đổ non 70 năm (1922-1991), liệu Trung Quốc có vượt qua định mệnh này hay không? Giáo sư Minxin Pei cho rằng mọi đế quốc trước khi sụp đổ đều có ba triệu chứng khủng hoảng: thất bại trong đối ngoại, khủng hoảng kinh tế, và sự bất ổn xã hội bùng nổ. Trung Quốc hiện đang tồn tại cả ba triệu chứng nói trên và Hong Kong là ngòi nổ. Tóm lại, Trung Quốc đã mừng thượng thọ 70 trong khung cảnh u ám và đầy bất trắc. Qua cuộc thương chiến Mỹ Trung, người ta thấy rõ hơn sức mạnh kinh tế của Trung Quốc vốn vẫn lệ thuộc vào sản xuất để xuất khẩu. Chế độ đặt cược vào tăng trưởng kinh tế để nâng đời sống vật chất của người dân. Nhưng khi kinh tế đình đọng, người dân Trung Quốc sẽ thấy ra rằng họ không có quyền gì khác ngoài quyền tiêu thụ, mà khi quyền này cũng không được đáp ứng thì đó chính là mấu chốt sẽ làm bùng nổ cuộc đại khủng khoảng trong lòng Hoa Lục trong những năm tháng trước mặt./.
......

Trung Quốc: Tương lai bất định của chế độ Cộng Sản 70 tuổi

RFI - Lược dịch từ FIGAROVOX/TRIBUNE Ngày 1 tháng Mười, 2019, Bắc Kinh tổ chức kỷ niệm rầm rộ 70 năm thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa. Cuộc diễn binh hoành tráng thể hiện sức mạnh Trung Quốc trước đối thủ Hoa Kỳ như để chứng minh “giấc mơ Trung Hoa” đang ở trong tầm tay. Sự kiện đã thu hút sự chú ý không chỉ truyền thông trên khắp thế giới, mà còn cả giới quan sát chính trị Trung Quốc. Trên diễn đàn báo Le Figaro, trong bài viết “Chế độ Cộng sản Trung Quốc nghĩ mình hùng mạnh, nhưng khó khăn trầm trọng đang đợi họ”, chuyên gia Pháp về chủ nghĩa Cộng sản Thierry Wolton nhận thấy cái cảm giác huy hoàng của chế độ Bắc Kinh chỉ là đánh lừa những thực tại đầy khó khăn tích tụ đang chờ đợi đảng Cộng Sản Trung Quốc ở phía trước. RFI Tiếng Việt giới thiệu bài viết của chuyên gia Thierry Wolton, tác giả của nhiều nghiên cứu về chủ nghĩa Cộng sản. Tác giả đặt vấn đề: “Nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa ra đời năm 1949, ngày 1 tháng Mười này tròn 70 tuổi: Đó có phải là tuổi đã trưởng thành hay là khởi đầu thời kỳ lão hóa của một chế độ vẫn tự nghĩ mình là bất di bất dịch? Câu hỏi có vẻ như hơi khiếm nhã, trong khi mà đất nước này đang tỏ ra rất cường tráng.” Sự chung sống chưa từng có giữa chính quyền Cộng sản với kinh tế thiên hướng tư bản chủ nghĩa. Để chứng minh điều này tác giả Thierry Wolton so sánh Trung Quốc với Liên Bang Xô Viết, một đế chế Cộng sản từng một thời hoàng kim, giờ đã biến mất. “Liên Xô cũng đã từng có kỷ niệm 70 năm Cách Mạng Tháng Mười đầy kiêu hãnh, trước khi sụp đổ vài năm sau đó. Vào lúc bấy giờ, không một ai nói tiên đoán được Liên Xô sẽ có kết cục như vậy. Chế độ Xô Viết khi đó có Mikhail Gorbachov, một tổng bí thư trẻ (ít ra là so với những người tiền nhiệm của ông), đã hứa hẹn ”công khai” với Glasnost và ”mở cửa” với Perestroika.” Sức hấp dẫn của Gorbachev đã thuyết phục được giới tinh hoa phương Tây về chính trị, kinh tế cũng như truyền thông. Phương Tây tin tưởng lãnh đạo Liên Xô cả về tinh thần và tiền bạc, theo tác giả Wolton. “Còn nhân vật số 1 Trung Quốc hiện nay, Tập Cận Bình thì chẳng có gì gọi là hấp dẫn, lôi cuốn. Ông ta thậm chí chưa bao giờ cam kết cải cách chế độ, ông sử dụng thành thạo cây gậy cũng như củ cà rốt để áp đặt phần còn lại của thế giới. Một sự khác biệt lớn khác, đó là nền kinh tế Liên Xô từ lâu đã cho thấy dấu hiệu kiệt sức, vì thế mà Gorbachev phải cải tổ. Còn Trung Quốc ngày nay tìm cách chinh phục thị trường mới nhiều hơn là hấp dẫn các nhà đầu tư phương Tây.” Tương đồng giữa Liên Xô và Trung Quốc ở tuổi 70 Chuyên gia Thierry Wolton ghi nhận: “Tuy nhiên vẫn có những tương đồng giữa hoàn cảnh của Liên Xô ngày trước và các vấn đề hiện nay của Trung Quốc để có một chút ngờ vực về sự trường tồn của chế độ Trung Quốc. Dưới sự lãnh đạo của Liên Xô, thế giới Cộng sản đã mở mang phi thường trong thập niên 1970. Không dưới chục nước Á và Phi đã chọn con đường Marx –Lênin, thường là bằng phương thức vũ trang. Thập kỷ này đánh dấu sự chi phối của Kremlin vào Đông và Trung Âu, khu vực mà Liên Xô chinh phục được sau Thế Chiến Thứ 2. Các chế độ xã hội chủ nghĩa đã được các nước phương Tây thừa nhận bằng thỏa thuận Helsinki ký hồi mùa hè năm 1975. Với Matxcơva, các thỏa thuận mất nhiều thời gian đàm phán có giá trị như sự thừa nhận đế chế của họ. Thành công đó cuối cùng đã quay trở lại chống chính Liên Xô. Tự do đi lại và hệ tư tưởng giữa Đông và Tây nằm trong các điều khoản thỏa thuận được phê chuẩn đã cung cấp cho các nhà ly khai chất liệu để đòi được tự do hơn nữa. Tổng đình công ở Ba Lan, Hiến Chương 77 ở Tiệp Khắc, phong trào phản kháng ở Rumani, Hungary… Những biến động đòi nhân quyền như vậy đã làm lung lay dần dần đế chế Xô Viết. Hai năm sau kỷ niệm 70 năm Cách Mạng Tháng Mười rầm rộ ở Mátxcơva năm 1987, Đông Âu đã tìm được tự do, 4 năm sau Liên Xô biến mất. Sự sụp đổ đó, hiển nhiên có nhiều nguyên nhân – kinh tế, xã hội, niềm tin, v.v… Như vậy là thắng lợi vẻ vang của Kremlin ở Helsinki năm 1975 đã báo hiệu khởi đầu của một cái kết. Các lãnh đạo Trung Quốc đã theo dõi, nghiên cứu, phân tích kỹ lưỡng nguyên nhân Liên Xô sụp đổ và đã rút ra bài học. Trong một xã hội phân hóa và nhất là vì nhu cầu kinh tế, Gorbachev đã chọn cách “tế sớm cho khỏi ruồi”. Cởi mở chính trị mà ông thực thi với hy vọng thu hút tín dụng của phương Tây cuối cùng đã cuốn trôi chế độ. Bắc Kinh đã chọn ngược lại: Mở cửa kinh tế, nhưng đóng cửa chính trị. Tăng trưởng kinh tế ngoạn mục của Trung Quốc từ 4 thập kỷ qua, phần lớn nhờ đầu tư nước ngoài, đồng thời đi kèm theo là gia tăng chi phối của đảng Cộng Sản đối với xã hội Trung Quốc, thường lại là bằng chính các phương tiện công nghệ mới du nhập từ phương Tây.” Chuyên gia Wolton phân tích tiếp: “Việc Trung Quốc gia nhập Tổ chức Thương Mại Thế Giới WTO 2001 đã đánh dấu thành công lớn của mở cửa kinh tế. Từ đó, đất nước nay đã có thể hưởng mọi lợi ích của thị trường tự do mà vẫn giữ chế độ toàn trị. Chính sự thành công này, có nguy cơ đến một lúc nào đó chống lại Trung Quốc, giống như thành công của Hiệp Định Helsinki cuối cùng đã phá hủy dần dần Liên Xô trước đây. Đầu tư nước ngoài vào Trung Quốc: Cuộc thập tự chinh của công ty nước ngoài Trung Quốc ngày nay có mặt trên khắp các thị trường thế giới, thế nhưng họ lại không mở hoàn toàn biên giới cho các doanh nghiệp nước ngoài. Ban đầu được coi là miền đất hứa, đầu tư vào Trung Quốc thực tế là một cuộc thập tự chinh đối với số đông các công ty phương Tây. Họ phải vượt qua bao nhiều trở ngại: thuế má, hạn ngạch sản xuất, thụ tục quản lý mập mờ, tham nhũng… Rất nhiều trong số các công ty đã phải tìm đường ra đi, khi kinh tế Trung Quốc giảm tốc xuống còn một nửa từ 10 năm nay. Cuộc chiến thuế quan do [Tỗng Thống Hoa Kỳ] Donald Trump phát động vì Bắc Kinh cạnh tranh bất chính, đang càng làm phức tạp thêm ván bài kinh tế vốn vẫn lệ thuộc chủ yếu vào xuất khẩu này. Trung Quốc giờ đang phải trả giá cho những gì họ thu lợi được từ kinh tế toàn cầu hóa . Chế độ đã đặt cược vào tăng trưởng kinh tế, nghĩ rằng dân trở nên giàu có đã bù đắp cho thiếu vắng tự do. Giờ đây, kinh tế chững lại, có lẽ phải từ bỏ mô hình mà theo đó, công dân Trung Quốc không có quyền gì khác ngoài quyền tiêu dùng. Hành động thắt chặt chính trị của Tập Cận Bình đã làm tổn hại hình ảnh của chế độ. Dư luận thế giới đã quên một điều là đất nước này đang sống dưới một Nhà nước đảng trị đầy quyền lực. Giờ đây với  “con đường tơ lụa mới” và sự chi phối lũng đoạn nguồn tài nguyên quặng mỏ của Châu Phi, Bắc Kinh đang làm cho thế giới lo ngại.  Trung Quốc lại gây nên nỗi sợ cũ, nhất là đối với các nước có chung đường biên giới với họ. Ngay cả ở phần đất tự trị Hong Kong, người dân đã quyết định không để mất những phần tự do còn lại. Phong trào phản kháng này chẳng phải đang gợi nhắc lại điều đã diễn ra ở Đông Âu trong những năm 1980? Các chế độ độc đoán, chuyên quyền vẫn tự tin là họ trường tồn vĩnh cửu. Sự sụp đổ của Liên Xô đã cho thấy, chế độ này có thể biến mất nhanh như khi nó đăng quang. Sinh nhật thứ 70 của nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, trong đầu các lãnh đạo, lẽ ra phải đánh dấu thắng lợi huy hoàng của chế độ nhưng lại diễn ra trong bầu không khu u ám, có thể đó là điềm báo khởi đầu của thời suy tàn .” Lược dịch từ FIGAROVOX/TRIBUNE ngày 1 ngày Mười, 2019 RFI  
......

Pages